Friday, 19 September 2014
Nếu một mai xa cách
Mình bên nhau sẽ yêu nhiều hơn đấy
Phải dặn lòng khoảng cách giữ cho xa
Nếu một mai không chung dưới mái nhà
Nỗi đau ấy chẳng ai phải giằng xé
Em yêu anh biết là điều không thể
Sao quặn lòng đau đáu xót xa chung
Đây con tim đang đập lại muốn ngừng
Nghĩ đến anh nghẹn ngào đến khó thở
Anh yêu ơi ! mai này mình cách trở
Đừng rưng rưng..cho lệ chảy khóe lòng
Anh hãy coi tất cả chỉ hư không
Đã trở về nguyên vẹn..anh đừng nghĩ
Bởi tình yêu công trình của thế kỷ
Nếu đứt rồi ..làm lại nhé...từ đầu
Nhưng không phải là với em _anh đâu
Điểm kết thúc anh đặt nền gạch mới
Sẽ cho anh muôn phần ..yêu..cơ hội
Đỉnh vinh quang..hạnh phúc đâu nhất thiết phải là em
đúng không anh ?
Điều em không thể nói
Có những điều em không thể nói đâu
Yêu anh lắm, đến ngày nay vẫn thế
Anh sẽ chẳng bao giờ nghe em kể
Từ rất lâu, em mải miết đi tìm
Em đã đến miền sông nước xa xôi
Mong một lần gặp anh cho đỡ nhớ
Nói với anh, mình có duyên lẫn nợ
Chẳng thấy anh, em chầm chậm quay về
Anh xa rồi, mùa đông cứ lê thê
Ngày không anh, ngày trở nên buồn bã
Đêm không anh, đêm dài thêm lạnh giá
Tình đớn đau, khi tình mãi cách xa
Về đi anh, mình hát khúc tình ca
Bàn tay em vẫn chờ tay anh đó
Em sợ lắm, những đêm đông trở gió
Chiếc hôn nồng, ai đó sẽ trao anh
Về với em, xây lại mối duyên lành
Anh đã hứa không bao giờ vong phụ
Em vẫn nhớ mình là hoa có chủ
Dỗi nhau hoài, ta sẽ lạc mất nhau.
Tâm lý vợ yêu
*Còn tiền vợ hót líu lo .
Và Hết tiền thì vợ hét, vợ ho suốt ngày .
*Còn tiền vợ hiền như nai .
Và Hết tiền vợ mắng như ngài quản voi .
*Còn tiền nhỏ nhẹ hẳn hoi .
Và Hết tiền vợ réo như cười quản xa .
*Còn tiền thì vợ hiền hòa .
Và Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh .
*Còn tiền vợ gọi anh ... anh .
Và Hết tiền vợ gắt như chanh không đường .
*Còn tiền còn mến còn thương .
Và Hết tiền vợ đạp rớt giường như chơi ...!!!
Và Hết tiền thì vợ hét, vợ ho suốt ngày .
*Còn tiền vợ hiền như nai .
Và Hết tiền vợ mắng như ngài quản voi .
*Còn tiền nhỏ nhẹ hẳn hoi .
Và Hết tiền vợ réo như cười quản xa .
*Còn tiền thì vợ hiền hòa .
Và Hết tiền vợ dữ như là chằn tinh .
*Còn tiền vợ gọi anh ... anh .
Và Hết tiền vợ gắt như chanh không đường .
*Còn tiền còn mến còn thương .
Và Hết tiền vợ đạp rớt giường như chơi ...!!!
Đừng làm cô gái của mình bị tổn thương
"Chỉ cần anh trân trọng cô ấy, và trân trọng những gì cả hai đã từng trải qua, anh nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc."
Anh có thể đôi lúc khiến cô ấy buồn, có thể vì khoảnh khắc nào đấy vô tâm mà khiến cô ấy chịu thiệt thòi hay khổ sở, hoặc thi thoảng trong lúc cáu giận có thể nói một vài câu khiến cô ấy phải khóc. Nhưng, cho dù có như vậy, cũng nhất định đừng bao giờ làm cô ấy bị tổn thương.
Là đàn ông, phải chịu trách nhiệm với người mình yêu, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào. Nếu gặp trở ngại thì nắm lấy tay cô ấy để cùng nhau vượt qua, nếu có xảy ra mâu thuẫn thì hãy gắng bình tĩnh ngồi lại để tìm ra nguyên nhân rồi cùng khắc phục.
Cho dù những lúc cãi vã có thể khiến anh trở nên mất bình tĩnh, nhưng hãy nhớ rằng cô ấy cần được tôn trọng.
Cho dù có lúc sự quan tâm của cô ấy khiến cho anh cảm thấy khó chịu, hãy nhớ rằng, cô ấy yêu anh, và vì yêu anh nên mới trở thành một cô gái chu đáo và ân cần đến như vậy.
Cho dù đôi khi tính khí của cô ấy trở nên thất thường, hay lo lắng và dễ dỗi hờn, thay vì quát mắng, anh hãy ôm cô ấy vào lòng. Khi đó, cô ấy sẽ nói cho anh toàn bộ lý do, khi đó cô ấy sẽ cảm thấy, người con trai bên cạnh chính là điều kỳ diệu trong cuộc sống của cô ấy, như vậy.
Chỉ cần anh trân trọng cô ấy, và trân trọng những gì cả hai đã từng trải qua, anh nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.
Con gái, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có độc lập và giỏi chịu đựng đến đâu, đều sẽ có lúc yếu mềm. Một khi con gái dành hết tình cảm để yêu một ai đó, thì người con trai ấy chính là hy vọng mà họ đang mang.
Và quan trọng nhất là, anh này, đừng bao giờ tự cho mình cái quyền quyết định mọi thứ, cũng đừng bắt cô ấy phải làm theo hoặc thay đổi. So sánh cô ấy với bất cứ hình mẫu nào cũng đều là nguyên nhân gieo cho cô ấy những tổn thương.
Người con gái nào chẳng mang trong lòng những thứ phù phiếm, xa vời, dù ít hay nhiều, và ấp ủ nó thật kỹ.
Người con gái nào chẳng mang trong lòng những sự tự tôn riêng, sự nỗ lực riêng, và cách yêu riêng. Nếu yêu cô ấy, thì nhất định, đừng khiến cô ấy cảm thấy bị tổn thương, anh nhé!
Giữ chặt lấy cô gái của mình, đừng dễ dàng gây cho cô ấy những vết thương không đáng có, để mà đẩy cô ấy đi xa…
Anh có thể đôi lúc khiến cô ấy buồn, có thể vì khoảnh khắc nào đấy vô tâm mà khiến cô ấy chịu thiệt thòi hay khổ sở, hoặc thi thoảng trong lúc cáu giận có thể nói một vài câu khiến cô ấy phải khóc. Nhưng, cho dù có như vậy, cũng nhất định đừng bao giờ làm cô ấy bị tổn thương.
Là đàn ông, phải chịu trách nhiệm với người mình yêu, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào. Nếu gặp trở ngại thì nắm lấy tay cô ấy để cùng nhau vượt qua, nếu có xảy ra mâu thuẫn thì hãy gắng bình tĩnh ngồi lại để tìm ra nguyên nhân rồi cùng khắc phục.
Cho dù những lúc cãi vã có thể khiến anh trở nên mất bình tĩnh, nhưng hãy nhớ rằng cô ấy cần được tôn trọng.
Cho dù có lúc sự quan tâm của cô ấy khiến cho anh cảm thấy khó chịu, hãy nhớ rằng, cô ấy yêu anh, và vì yêu anh nên mới trở thành một cô gái chu đáo và ân cần đến như vậy.
Cho dù đôi khi tính khí của cô ấy trở nên thất thường, hay lo lắng và dễ dỗi hờn, thay vì quát mắng, anh hãy ôm cô ấy vào lòng. Khi đó, cô ấy sẽ nói cho anh toàn bộ lý do, khi đó cô ấy sẽ cảm thấy, người con trai bên cạnh chính là điều kỳ diệu trong cuộc sống của cô ấy, như vậy.
Chỉ cần anh trân trọng cô ấy, và trân trọng những gì cả hai đã từng trải qua, anh nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.
Con gái, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có độc lập và giỏi chịu đựng đến đâu, đều sẽ có lúc yếu mềm. Một khi con gái dành hết tình cảm để yêu một ai đó, thì người con trai ấy chính là hy vọng mà họ đang mang.
Và quan trọng nhất là, anh này, đừng bao giờ tự cho mình cái quyền quyết định mọi thứ, cũng đừng bắt cô ấy phải làm theo hoặc thay đổi. So sánh cô ấy với bất cứ hình mẫu nào cũng đều là nguyên nhân gieo cho cô ấy những tổn thương.
Người con gái nào chẳng mang trong lòng những thứ phù phiếm, xa vời, dù ít hay nhiều, và ấp ủ nó thật kỹ.
Người con gái nào chẳng mang trong lòng những sự tự tôn riêng, sự nỗ lực riêng, và cách yêu riêng. Nếu yêu cô ấy, thì nhất định, đừng khiến cô ấy cảm thấy bị tổn thương, anh nhé!
Giữ chặt lấy cô gái của mình, đừng dễ dàng gây cho cô ấy những vết thương không đáng có, để mà đẩy cô ấy đi xa…
Saturday, 13 September 2014
Lại gần anh
Lại gần anh thêm chút nữa nhé em
Một chút thôi xa nhau thế đủ rồi
Kề vai nhau thỏa những ngày mong đợi
Nghe bồi hồi, từng hơi thở, nhịp tim
Lại gần anh thêm chút nữa đi em
Chỉ nắm tay , mình còn xa lắm đấy
Lại gần thêm cho miền vui thức dậy
Trao nụ cười làm bừng sáng trời đêm
Lại gần thêm , cho thỏa bờ môi mềm
Đang lên cơn khát thèm đôi môi ấy
Vòng tay ôm cho yêu thương bỏng cháy
Mở tim hồng đón hạnh phúc lung linh
Gần nhau rồi, hạnh phúc bớt mong manh
Niềm đam mê sẽ dành cho nhau mãi
Về bên anh xin em đừng e ngại
Mình yêu mà …đâu phải giả vờ thôi
Lại gần anh đừng để mãi đơn côi
Tội trái tim đêm khóc hoài thương nhớ
Về bên nhau đón yêu thương rộng mở
Đón ngọt ngào, hạnh phúc át nỗi đau
Lại gần rồi con tim chẳng u sầu
Ngắm trời xanh, hoa trên cành, lộc biếc
Ngày tháng dài chẳng còn buồn đơn chiếc
Thỏa ân tình, thỏa khao khát bên nhau
Lại gần thôi trăng đã đợi bên cầu
Như đang muốn cùng chúng mình chung bước
Đan tay nhau , yêu thương thỏa mong ước
Đêm hay ngày tình ấy mãi nồng say
Một chút thôi xa nhau thế đủ rồi
Kề vai nhau thỏa những ngày mong đợi
Nghe bồi hồi, từng hơi thở, nhịp tim
Lại gần anh thêm chút nữa đi em
Chỉ nắm tay , mình còn xa lắm đấy
Lại gần thêm cho miền vui thức dậy
Trao nụ cười làm bừng sáng trời đêm
Lại gần thêm , cho thỏa bờ môi mềm
Đang lên cơn khát thèm đôi môi ấy
Vòng tay ôm cho yêu thương bỏng cháy
Mở tim hồng đón hạnh phúc lung linh
Gần nhau rồi, hạnh phúc bớt mong manh
Niềm đam mê sẽ dành cho nhau mãi
Về bên anh xin em đừng e ngại
Mình yêu mà …đâu phải giả vờ thôi
Lại gần anh đừng để mãi đơn côi
Tội trái tim đêm khóc hoài thương nhớ
Về bên nhau đón yêu thương rộng mở
Đón ngọt ngào, hạnh phúc át nỗi đau
Lại gần rồi con tim chẳng u sầu
Ngắm trời xanh, hoa trên cành, lộc biếc
Ngày tháng dài chẳng còn buồn đơn chiếc
Thỏa ân tình, thỏa khao khát bên nhau
Lại gần thôi trăng đã đợi bên cầu
Như đang muốn cùng chúng mình chung bước
Đan tay nhau , yêu thương thỏa mong ước
Đêm hay ngày tình ấy mãi nồng say
Monday, 8 September 2014
Tặng một vầng trăng sáng
Có một thiền sư tu trong một ngôi nhà tranh trên núi. Một hôm, nhân một buổi tối đi dạo trong rừng, dưới ánh trăng vằng vặc, đột nhiên ngài ngộ ra trí tuệ của mình.
Ngài vui mừng trở về nơi ở, nhìn thấy nhà tranh của mình bị kẻ cắp lục lọi. Kẻ cắp tìm không thấy của cải gì, sắp sửa bỏ đi thì gặp thiền sư ở cổng. Thì ra, vì sợ kẻ trộm giật mình, thiền sư từ nãy đến giờ cứ đứng đợi ngoài cổng. Ngài biết chắc chắn kẻ trộm không tìm được bất cứ đồ đạc gì đáng giá, liền cởi chiếc áo ngoài của mình cầm trong tay từ trước.
Kẻ cắp gặp thiền sư, đang kinh ngạc bối rối, thì thiền sư bảo:
- Từ rừng núi xa xôi cậu đến thăm tôi, dù thế nào đi nữa cũng không thể để cậu ra về tay không. Đêm lạnh, cậu hãy mang theo chiếc áo này!
Vừa nói, ngài vừa khoác chiếc áo lên người kẻ cắp. Kẻ cắp lúng túng không biết làm thế nào, cúi đầu chuồn thẳng.
Nhìn theo bóng kẻ cắp đi dưới ánh trăng vằng vặc, rồi mất hút trong rừng núi. Thiền sư không khỏi thương cảm, khẳng khái thốt lên:
- Hỡi con người đáng thương kia, ta chỉ mong được tặng cậu một vầng trăng sáng.
Sau khi tiễn đưa kẻ cắp bằng mắt, thiền sư đi vào ngôi nhà tranh, để mình trần ngồi thiền. Ngài nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ rọi vào khoảng không trong nhà. Hôm sau, dưới sự vuốt ve dịu dàng của ánh trăng, từ trong chốn thiền sâu thẳm, ngài mở mắt ra, nhìn thấy chiếc áo ngài khoác lên người kẻ cắp đã được gấp gọn gàng, tử tế, đặt ở cửa. Vô cùng vui sướng, thiền sư lẩm bẩm:
- Cuối cùng, ta cũng đã tặng được cậu ấy một vầng trăng sáng.
Tác giả: Lâm Thanh Huyền
Sunday, 31 August 2014
Tập làm văn
Cô giáo Anne ra đề văn cho cả lớp:
- Hãy tả hương vị của tô vịt tiềm mà em thích nhất
Trò HXT viết ngắn gọn:
- Chưa ăn sao tả?!
Nai thì viết:
- Tô mì vịt đó có mùi vị ngon thật là ngon. Ngon không thể tả!
- Tô mì vịt đó có mùi vị ngon thật là ngon. Ngon không thể tả!
Saturday, 30 August 2014
Nợ mẹ một chàng rể
Tác giả: Ngọc Anh
Năm này vẫn giống năm xưa
Vẫn không có gấu, vẫn chưa có bồ.
Tối ngày Facebook, zalo
Rồi thì lướt G+, cằn khô cả người.
Xem phim lúc khóc lúc cười
Lúc vui xem tiếp, lúc lười tắt đi.
Ngày ngày tháng tháng trôi đi
Tuổi qua vùn vụt, xuân thì sắp phai
Đầu thì báo động quá hai
Gần gần xấp xỉ bò nhoài lên ba.
Mẹ thì sốt ruột, rên la:
“ Con nhà mình ế… chẳng ma nào thèm.
Cứ nhìn thiên hạ mà xem
Ai ở tuổi đó còn thèm rong chơi?
Người ta có chốn có nơi
Đây thì phè phỡn… lo chơi hơn chồng.”
Con thì chỉ biết khóc ròng:
“ Duyên trời chưa định… mỏi mong cũng chờ.
Tội gì sợ “ ế ” nên vơ
Lấy đại ai đó khù khờ không yêu.
Tuổi con chưa hẳn là nhiều
Chơi vài năm nữa… rồi yêu cũng vừa.
Lo lắng chi cũng hóa thừa
Nên thôi kệ hết… mẹ à… tùy duyên.”
Mẹ yêu cao quý dịu hiền
Đừng nghĩ nữa nhé lại phiền lòng ra.
Rồi con cũng giống người ta
Lấy chồng xa lại làm ba mẹ buồn
Khi đó chẳng thể luôn luôn
ở bên mẹ lúc mưa tuôn gió về.
Con lấy tư cách xin thề
Mấy năm nữa sẽ mang về mẹ coi
Một chàng rể quý đẹp trai
Thương yêu, bảo bọc suốt đời cho con
Nên giờ xin mẹ để con
Nợ thêm chút nhé… sau con… trả dần.
Wednesday, 27 August 2014
Tình yêu
Tình đầu ai không nhớ. Tình đầu ai dễ quên. Ta cũng từng có một thời đắm say mộng ảo, dâng hiến tình yêu cho người ta ngỡ là đến từ cõi thần tiên. Và ta biết, dù không có ta khờ khạo thế, thế gian vẫn đầy rẫy những kẻ trước sau rồi cũng sa vào lưới tình. Tình yêu, từ trước đến giờ, mấy người cố định nghĩa và sẽ chẳng có người nào thành công.
Em đừng hỏi ta tình yêu của ta là gì? Cũng đừng hỏi ta tại sao người ta sống mà cứ phải yêu? Bất cứ ai, sinh ra là một con người, đã được sống, rồi cũng sẽ đến lúc biết yêu. Bước vào tình yêu và bắt đầu trải nghiệm những khoảnh khắc chẳng thể lặp lại ở bất cứ một tình cảm nào khác. Và dù cùng là trong tình yêu thôi, người ta yêu mỗi ngày lại khác, yêu mỗi người lại khác.
Tình yêu không đến một lần. Tình yêu đến và ở lại trong trái tim một người, bao lâu tùy vào… trái tim của người kia. Như thế nghĩa là chẳng ai có thể “đơn thương độc mã” chinh chiến với cuộc tình của mình. Người ta không thể yêu khi chỉ có một. Dù là tình yêu từ một phía, cũng phải có phía còn lại, để phía này trao gửi thứ tình vô vọng đó. Tình yêu vô vọng là tình yêu đớn đau.
Tình yêu đẹp và tình yêu đến, ngay cả khi người ta chưa hề sẵn sàng. Chẳng ai biết, đến khi nào người ta sẽ yêu. Nhưng ai cũng biết, người ta thường biết yêu vào thời khắc người ta đang ở thời kỳ đẹp nhất của cuộc đời. Thanh xuân là mảnh đất màu mỡ nhất cho tình yêu nảy mầm. Nhưng điều kì diệu là, khi thân ta đã héo mòn theo sự khắc nghiệt của năm tháng, nếu ta biết yêu lần đầu, ta sẽ lại có một mảnh thanh xuân khác – trong tâm hồn…
Khi ta còn giữ nguyên vẹn được nét ban sơ của những rung cảm, ta sẽ đi qua những khoảnh khắc không gì lấy lại được. Tình yêu đầu của ta, chẳng ai nói cho ta biết sẽ diễn ra như thế nào, nên ta đành mò mẫm. Ta đành phơi bày tất cả con tim trinh bạch của ta ra để đón nhận mọi nỗi. Tình đến đâu ta nhận đến đó. Ta nhận lần đầu. Và ta gọi đó là mối tình đầu.
Có những mối tình mãi mãi không bao giờ trở lại. Có những xúc cảm vĩnh viễn thuộc về quá khứ, khi ta đã đi qua. Có những yêu thương vơi cạn lại đong đầy, nhưng là những yêu thương thật khác. Lần đầu tiên môi ta lắp bắp thành lời yêu, là lần đầu tiên ta thấy trong tim mình xối xả những dòng không chỉ là máu. Vậy mà, lời nói gió bay. Dù có nói ta yêu em mỗi ngày, dù có nói ta yêu nhau mỗi ngày bằng một câu không đổi, nhưng đời vẫn cứ đổi thay. Và đời, không chỉ có một mình ta sống, một mình ta yêu.
Ai cũng có quyền yêu, và nếu chẳng may yêu chung một người, ai cũng có quyền tranh giành cho mình hạnh phúc. Thế mà tình yêu có được bởi sự tranh giành, lại chẳng phải lúc nào cũng là hạnh phúc. Có người hạnh phúc thì sẽ có người khổ đau. Đôi khi, người này chấp nhận đau khổ để người kia hạnh phúc. Nhưng người kia thấy người này đau khổ, cũng chẳng thấy hạnh phúc trọn vẹn. Mới hay, hạnh phúc lúc nào cũng cần phải vun đắp, như mảnh đất người phải cầy xới trước khi gieo trồng.
Những kẻ đứng ngoài chiêm ngưỡng không bao giờ hiểu hết cảm giác của những người đang tham gia cuộc chơi. Vậy thì em, nếu tình yêu đến, hãy cứ mở lòng chào đón. Hãy cứ chân thành và bình thản nếm trải. Đừng vội vàng và cũng đừng đối xử với tình yêu như một chú chim non em vô tình bắt được. Bởi vì em ạ, không cái lồng nào đủ sức giam cầm những thứ thuộc về tự do...
Tuesday, 26 August 2014
Sự tích cây thuốc phiện
Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ có một người con gái khi sinh ra đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, chịu nhiều thương đau nhưng ông trời bất công vẫn nỡ dập vùi nàng. Ông đã ban cho nàng một nhan sắc. ...vô cùng xấu xí , càng lớn nàng càng xấu. ..xấu đến nỗi ma cũng chê, quỷ cũng hờn. Mọi người đều xa lánh và ruồng bỏ nàng. Nàng buồn lắm. ...cho đến tuổi lấy chồng không có chàng trai nào chịu nhòm ngó tới nàng. Nàng càng buồn hơn và một ngày nọ nàng đã nghĩ đến cái chết. ..thương tâm quá...
Trước khi chết nàng nước mắt lưng tròng chắp tay xin với trời phật rằng:
Sống trời cho con một số phận không được bằng người. Người đời chê bai ruồng bỏ con, xa lánh con, con không được một ai thương yêu cả. Nay chết đi xin trời cho con kiếp sau được đầu thai làm một loài. ...mà người đời chỉ một lần thấy con thì sẽ yêu con mãi mãi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ được con và cũng sẽ chịu sự ruồng bỏ của mọi người.... như con từng phải chịu.
Nàng chết đi trời động lòng thương xót vài ngày sau trên mộ nàng mọc lên một loài hoa đẹp lạ lùng và quyến rũ . Người đời tò mò hái hoa về dùng thử thấy có cảm giác lạ chưa được nến trải bao giờ. .....và lời nguyền của nàng đã trở thành hiện thực
Người đời. ..ai đã từng dùng loại cây này sẽ không bao giờ từ bỏ được. ...Nếu muốn bỏ cũng phải trải qua sự đau đớn về thể xác. ...Sự đau khổ về tinh thần. ...và hơn thế nữa là sự ruồng bỏ và xa lánh của mọi người như cô gái đã từng chịu khi xưa.
Trước khi chết nàng nước mắt lưng tròng chắp tay xin với trời phật rằng:
Sống trời cho con một số phận không được bằng người. Người đời chê bai ruồng bỏ con, xa lánh con, con không được một ai thương yêu cả. Nay chết đi xin trời cho con kiếp sau được đầu thai làm một loài. ...mà người đời chỉ một lần thấy con thì sẽ yêu con mãi mãi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ được con và cũng sẽ chịu sự ruồng bỏ của mọi người.... như con từng phải chịu.
Nàng chết đi trời động lòng thương xót vài ngày sau trên mộ nàng mọc lên một loài hoa đẹp lạ lùng và quyến rũ . Người đời tò mò hái hoa về dùng thử thấy có cảm giác lạ chưa được nến trải bao giờ. .....và lời nguyền của nàng đã trở thành hiện thực
Người đời. ..ai đã từng dùng loại cây này sẽ không bao giờ từ bỏ được. ...Nếu muốn bỏ cũng phải trải qua sự đau đớn về thể xác. ...Sự đau khổ về tinh thần. ...và hơn thế nữa là sự ruồng bỏ và xa lánh của mọi người như cô gái đã từng chịu khi xưa.
Sunday, 24 August 2014
Yêu thực sự
"Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta có thể đã sai..."
Hoàng thích cái cách Nguyên phập phồng cánh mũi nghiêng nghiêng nhìn mình như thế. Lúc đó, trông Nguyên nhóc tì vô cùng. Hoàng cứ chăm chăm nhìn vào hai cánh mũi ấy mà không ngưng lại nổi cái cảm giác vui đến tức ngực của mình.
Buổi chiều Chủ Nhật là như thế. Cứ khi Nguyên bước vào căn
phòng của Hoàng là những thực tại cuộc sống lại mờ nhoà và biến mất
khỏi tâm trí của Hoàng. Có những Chủ Nhật mưa và có cả những Chủ Nhật
nắng. Nắng hay mưa không phải là một vấn đề cần phải nghĩ khi có Nguyên ở
bên. Nhưng nó lại là chất xúc tác để mỗi ngày chủ nhật trôi qua lại
càng thêm ý nghĩa gấp nhiều lần hơn.
Ngày nắng, Nguyên nằm co khoanh tròn trong những ô vuông nắng chiếu qua ô cửa sổ. Ngày mưa, Nguyên lại đứng chìa tay ra ngoài song cửa để hứng những giọt ranh.
Nguyên có một sở thích là đặt tên cho tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đó cũng là lý do mà cuộc sống của Hoàng có thêm nhiều người bạn đến thế. Từ chiếc tất Ui Chao đến cái áo Va Mũi, từ con cá mang tên Móm đến con sâu róm mang tên Cút Đi. Mỗi con vật, sự vật và cả những buổi chiều chủ nhật như thế này đều có những cái tên. Để chẳng lúc nào quên được Nguyên. Ngay cả khi Hoàng ở bên Zin - bạn gái và là vợ sẽ cưới của Hoàng.
"Tụi mình chỉ thế này thôi, nhé Hoàng". Không biết bao nhiêu lần Nguyên nói vậy sau mỗi câu chuyện về chị ý – Zin Mũi Đỏ. Đến cả bạn gái của Hoàng, Nguyên cũng không tha, Nguyên đặt tên, Zin Mũi Đỏ. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều chủ nhật.
Căn phòng trên tầng tư của một khu tập thể cũ kỹ mà Nguyên hay hát: "Anh! Em đã yêu anh từ lâu. Anh! Em đã yêu anh lầu tư" tràn trề nữ tính trong những buổi chiều như thế. Cũng có lúc Cá Ươn – anh ý của Nguyên – cũng ngáp ngắn ngáp dài trong câu chuyện của Nguyên với Hoàng. Bạn trai và cũng là chồng muốn cưới của Nguyên được Nguyên đặt nickname là Cá Ươn. "Bởi anh ý lười kinh khủng. Lười yêu em." Và chốt hạ bằng một câu: "Nếu anh Hoàng không yêu được một người như Nguyên thì anh Hoàng cũng y hệt anh ý." Cái lối tự trào vốn có của Nguyên.
Và quả thật, rất rõ ràng, qua cái nhìn của Nguyên, khi ấy mọi sự vật hiện tượng mới căng nhựa sống được. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều Chủ Nhật. Không một Chủ Nhật nào lặp lại của chủ nhật nào. Miên man. Và khác hẳn.
Zin bao giờ cũng thế. Bao giờ cũng muốn mọi sự phải thật rõ ràng, phải thật minh bạch. Trong khi có nhiều điều không thể rõ ràng ra được. Luôn luôn Hoàng có cảm giác như là Zin chất vấn, hỏi cung mình vậy. Cảm giác đó khiến Hoàng khó chịu vô cùng. Nhưng với Nguyên thì không.
Nguyên không bao giờ hỏi Hoàng đi đâu, làm gì. Nguyên luôn để Hoàng tự nói ra. Đó phải chăng cũng là lý do khiến Hoàng muốn ở bên Nguyên nhiều hơn là một buổi chiều chủ nhật? Và với Zin thì ít dần đi. Những nụ hôn lười biếng và mang tính chất hội nghị. Có nghĩa là gặp: Hôn chào nhau. Về: Hôn tạm biệt. Đôi lúc: Hôn như lời cảm ơn khách khí, xã giao. Tần số lần gặp nhau cũng ít dần. Hoàng nghĩ về Nguyên nhiều hơn khi ở bên Zin. Nhiều hơn.
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ một vài tin nhắn qua lại giữa Nguyên và Hoàng. Về một thứ tình yêu ngoài tình yêu. Bắt đầu bằng một ngày cho một đời. Một ngày yêu nhau. Người yêu một ngày. Hai đứa bồng bềnh đi suốt đêm. Nhắm hờ mắt là thấy Nguyên co ro ngồi sau xe Hoàng. Những con đường mùa đông và những ngọn đèn vàng ấm áp. Từ một ngày cho một đời thành một ngày cho mỗi tuần. Ngày Chủ Nhật.
Cả hai đều không lý giải nổi tại sao mình yêu nhau nhiều đến thế và nhanh đến thế. Bên Nguyên, Hoàng cảm thấy thật dễ chịu và thoải mái. Không như bên Zin. Bên Nguyên, Hoàng thấy tràn ngập tình yêu. Trong khi bên Zin thì ngoài tình yêu còn trách nhiệm với gia đình Zin, còn trăm thứ bà dằn có tên và không có tên. Bên Nguyên thì tất cả chỉ là Hoàng và Nguyên. Là Chủ Nhật. Như thế một tuần chỉ có mỗi ngày Chủ Nhật là đáng nói vậy. Như thể mỗi đời chỉ có mỗi Nguyên là con gái vậy.
Sòng phẳng mà nói: Hoàng thấy mình yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin. Nhưng vẫn thương Zin. "Mình cứ xô vào nhau như Chí Phèo Thị Nở vậy, Hoàng nhỉ? Em thấy có lỗi với chị ý và cả với Cá Ươn." Hoàng trầm ngâm. Thương Zin. Chủ Nhật ấy bị sứt đi một chút. Nguyên về sớm với Cá Ươn để Hoàng qua gặp Zin. Mẻ một chút ngày Chủ Nhật ấy.
Hoàng đèo Zin đi qua một tấm gương. Thấy soi bóng hai người trong đó. Chẳng giống những người đang yêu nhau tẹo nào. Rời rạc. Trong gương, Nguyên ngồi sau xe Cá Ươn. Hai bên nhìn nhau. Im lặng. Zin khẽ thở dài. Hoàng khẽ kéo tay Zin ôm lấy eo mình. Bên trong tấm gương, Nguyên cũng chủ động ôm eo Cá Ươn. Như thầm nhắc nhau rằng tuần không chỉ có ngày Chủ Nhật.
"Không phải phép thử nào cũng cho ta một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta đã sai". Đó là câu chốt hạ của Nguyên. Hoàng chỉ im lặng.
Nguyên bảo "Hoàng phải yêu chị ý nhiều hơn để em yêu Cá Ươn nhà em nhiều bằng như thế". Rồi Nguyên liệt kê ra 10 điều mà Zin mong muốn. Hoàng cũng liệt kê lại 10 điều mà Cá Ươn cần. Trao đổi. Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên hai người làm vậy nhưng dường như thời gian và công việc luôn không công bằng với Zin. Hoàng chưa bao giờ làm hết 10 điều Zin mong muốn mà Nguyên đưa ra. Nhưng Cá Ươn thì nhận được hết 10 điều. Hoàng nghĩ mãi. Có lẽ bởi Hoàng lười biếng thật? Hay vì Hoàng ích kỉ và vô tâm? Nguyên bảo: "Cứ dần dần thôi, từng bước từng bước..." Và Hoàng bắt đầu để ý nhiều hơn đến Zin theo hướng dẫn của Nguyên. Như một cuộc chiến đấu để giành giật ý nghĩa cần và đủ cho một tình yêu thực sự.
Công bằng mà nói, mọi thứ cũng đã có thể cứu vãn được nếu như Hoàng không yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin, không ham muốn Zin giống như Nguyên. Là chỉ cho chứ không nhận, là chỉ yêu chứ không đòi hỏi trách nhiệm cũng như trăm thứ bà dằn khác trong một tình yêu có những dự định tiến tới hôn nhân.
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ khi tình yêu của Hoàng và Zin đi vào ngõ cụt với những cuộc cãi vã triền miên. Đó là một thời kỳ khủng hoảng thường thấy của tình yêu. Zin trở nên nhiều chuyện và khiến Hoàng thấy mất tự do ghê gớm. Bức bối.
Sự nhàm chán luôn khiên người ta bức bối. Nhất là với những người trẻ. Và với Hoàng thì điều ấy đặc biệt đáng sợ hơn. Nếu là bồng bột mà nói thì câu cửa miệng sẽ là: "Mình chia tay". Nhưng cả Zin và Hoàng đều không muốn như thế. Cho tình yêu một cơ hội nữa.
Nguyên xuất hiện như thế. Khác hẳn Zin. Không ồn ào, không riết róng, không quá phức tạp để hiểu được. Nguyên là hiện thân của sự không đầu không cuối, tràn đầy nữ tính. Nguyên ghé vào cuộc đời của Hoàng và từ từ nhen lửa cho Hoàng. Để yêu Nguyên và yêu Zin gấp nhiều lần hơn. Để hiểu Cá Ươn của Nguyên và để Nguyên có thể yêu Hoàng và yêu Cá Ươn gấp nhiều lần hơn. Nguyên và Hoàng bắt đầu tâm sự về những gì mình nghĩ trong từng hiện tượng, sự việc một.
Thời gian ấy đi qua một cách ngọng nghịu vì cả hai còn lạ nhau. Cho đến khi thuộc nhau dần dần rồi thì những câu chuyện có Zin và Cá Ươn cũng ít đi dần. Nguyên cũng hỏi Hoàng nhiều hơn câu "Anh đã yêu chị ý nhiều hơn chưa?" Như thể sợ mất đi mối quan hệ này, Hoàng cũng chần chừ. Nguyên mỗi lúc một nhiều lên trong cuộc sống của Hoàng. Và dần trở nên quan trọng. Zin thì ít dần đi. Hoàng bỗng lo sợ nếu Hoàng yêu Zin nhiều hơn thì sẽ vĩnh viễn mất đi Nguyên. Và Hoàng chỉ im lặng mỗi khi Nguyên hỏi. Trong mắt Nguyên những lúc đó, lại ánh lên những tia buồn. Mong manh đến bật khóc.
Zin bật khóc: "Em mệt mỏi quá rồi! Sẽ không thể tiếp tục tình trạng này được nữa. Anh yêu vai diễn Nguyên của em nhiều hơn yêu con người thật của em rồi phải không?" Hoàng thở dài gật đầu xác định. "Anh muốn em luôn là Nguyên. Còn em?" Zin lắc đầu: "Với em thì anh lúc làm Hoàng hay lúc làm Cá Ươn luôn là một. Em đều yêu trọn vẹn và hết mình. Có điều, với mỗi thời điểm, em đều có những cách hành xử khác nhau. Với Cá Ươn, em đối xử như một người mình sẽ lấy làm chồng, còn đối với Hoàng, đó chỉ là một tình yêu không xác định".
Hoàng lặng người đi. Liệu có phải Hoàng cũng chưa sẵn sàng để tình yêu đi đến hôn nhân nên Hoàng yêu Nguyên hơn là yêu Zin? Trong Hoàng như vừa đổ vỡ một điều gì đó.
Bắt đầu từ tin nhắn của Zin khi tình yêu của cả hai đi vào ngõ cụt: "Em muốn ngày mai mình yêu nhau như hai người mới toanh để cho tình yêu của mình có một cơ hội". Tình yêu một ngày xảy ra như thế. Và đẹp thật. Mới toanh. Hôm ấy, Hoàng tới đón Zin. Cố gắng để tạo ra cảm giác như thể lần đầu tiên hò hẹn vậy. Con đường tới nhà Zin vẫn như mọi khi. Hoàng quen từng cái ổ gà một. Gặp Zin, anh cũng không nhận ra.
Zin mặc một bộ váy mới toanh. Một bộ váy mà Hoàng chưa từng thấy bao giờ. Zin xuất hiện. Cái cách xuất hiện cũng khác với Zin thường ngày. Không xưng hô là Zin- tên ở nhà nữa. Mà là tên thật: Hoàng Gia Nguyên. "Nguyên chào anh Hoàng ạ!". Đã từ lâu, Hoàng quen gọi Nguyên bằng cái tên yêu là Zin. Nghe lại tên thật bỗng thấy là lạ. Lạ thật. Phải chăng tình yêu của hai người suốt mấy năm qua cũng thế. Đã quá quen thuộc đến nhàm chán. Và hôm nay, vào vai Nguyên, Zin đang khác mình đi để thử yêu lần nữa.
Hôm ấy, không vào lại những quán quen, không đi lại những đường cũ, không nói lại những câu chuyện nhàm tai. Tất cả đều mới toanh. Rất mới. Zin trong vai Nguyên thật lạ. Cuối buổi đi chơi, hai người hôn nhau dưới hiên nhà Nguyên (và cũng là Zin), nụ hôn cũng thật lạ. Đó là Hoàng cảm thấy vậy. Đêm ấy, Hoàng nhắn cho Zin: "Anh Hoàng yêu em Nguyên". Và sau tình yêu một ngày đó là Chủ Nhật mỗi tuần. Nguyên của Zin là một người khác hẳn. Nói như Nguyên đó là: "Một lối chơi khác hẳn khiến cho trận đấu trở nên kịch tính hơn." Mỗi chiều Chủ Nhật, Zin trong cái tên Nguyên lại tới căn phòng của Hoàng. Khác hẳn với Zin ngày thường, Nguyên của ngày Chủ Nhật tràn trề cuốn hút. Lại nhen lửa cho Hoàng. Để thứ Hai, gặp lại nhau, Zin lại trở về là Zin. Thật đến nhàm chán và mệt mỏi. Vẫn là Zin với sự rõ ràng và minh bạch. Vẫn là Zin của "anh phải thế này, anh không được thế kia". Cần mẫn đến mức bối rối. Và Hoàng thấy mình là một Cá Ươn suốt một tuần trời. Chỉ có thể là Hoàng vào mỗi ngày Chủ Nhật.
Hoàng thích cái cách Nguyên phập phồng cánh mũi nghiêng nghiêng nhìn mình như thế. Lúc đó, trông Nguyên nhóc tì vô cùng. Hoàng cứ chăm chăm nhìn vào hai cánh mũi ấy mà không ngưng lại nổi cái cảm giác vui đến tức ngực của mình.
Ngày nắng, Nguyên nằm co khoanh tròn trong những ô vuông nắng chiếu qua ô cửa sổ. Ngày mưa, Nguyên lại đứng chìa tay ra ngoài song cửa để hứng những giọt ranh.
Nguyên có một sở thích là đặt tên cho tất cả những gì đang diễn ra xung quanh mình. Đó cũng là lý do mà cuộc sống của Hoàng có thêm nhiều người bạn đến thế. Từ chiếc tất Ui Chao đến cái áo Va Mũi, từ con cá mang tên Móm đến con sâu róm mang tên Cút Đi. Mỗi con vật, sự vật và cả những buổi chiều chủ nhật như thế này đều có những cái tên. Để chẳng lúc nào quên được Nguyên. Ngay cả khi Hoàng ở bên Zin - bạn gái và là vợ sẽ cưới của Hoàng.
"Tụi mình chỉ thế này thôi, nhé Hoàng". Không biết bao nhiêu lần Nguyên nói vậy sau mỗi câu chuyện về chị ý – Zin Mũi Đỏ. Đến cả bạn gái của Hoàng, Nguyên cũng không tha, Nguyên đặt tên, Zin Mũi Đỏ. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều chủ nhật.
Căn phòng trên tầng tư của một khu tập thể cũ kỹ mà Nguyên hay hát: "Anh! Em đã yêu anh từ lâu. Anh! Em đã yêu anh lầu tư" tràn trề nữ tính trong những buổi chiều như thế. Cũng có lúc Cá Ươn – anh ý của Nguyên – cũng ngáp ngắn ngáp dài trong câu chuyện của Nguyên với Hoàng. Bạn trai và cũng là chồng muốn cưới của Nguyên được Nguyên đặt nickname là Cá Ươn. "Bởi anh ý lười kinh khủng. Lười yêu em." Và chốt hạ bằng một câu: "Nếu anh Hoàng không yêu được một người như Nguyên thì anh Hoàng cũng y hệt anh ý." Cái lối tự trào vốn có của Nguyên.
Và quả thật, rất rõ ràng, qua cái nhìn của Nguyên, khi ấy mọi sự vật hiện tượng mới căng nhựa sống được. Cứ thế, cứ thế cả hai đi qua những buổi chiều Chủ Nhật. Không một Chủ Nhật nào lặp lại của chủ nhật nào. Miên man. Và khác hẳn.
Zin bao giờ cũng thế. Bao giờ cũng muốn mọi sự phải thật rõ ràng, phải thật minh bạch. Trong khi có nhiều điều không thể rõ ràng ra được. Luôn luôn Hoàng có cảm giác như là Zin chất vấn, hỏi cung mình vậy. Cảm giác đó khiến Hoàng khó chịu vô cùng. Nhưng với Nguyên thì không.
Nguyên không bao giờ hỏi Hoàng đi đâu, làm gì. Nguyên luôn để Hoàng tự nói ra. Đó phải chăng cũng là lý do khiến Hoàng muốn ở bên Nguyên nhiều hơn là một buổi chiều chủ nhật? Và với Zin thì ít dần đi. Những nụ hôn lười biếng và mang tính chất hội nghị. Có nghĩa là gặp: Hôn chào nhau. Về: Hôn tạm biệt. Đôi lúc: Hôn như lời cảm ơn khách khí, xã giao. Tần số lần gặp nhau cũng ít dần. Hoàng nghĩ về Nguyên nhiều hơn khi ở bên Zin. Nhiều hơn.
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ một vài tin nhắn qua lại giữa Nguyên và Hoàng. Về một thứ tình yêu ngoài tình yêu. Bắt đầu bằng một ngày cho một đời. Một ngày yêu nhau. Người yêu một ngày. Hai đứa bồng bềnh đi suốt đêm. Nhắm hờ mắt là thấy Nguyên co ro ngồi sau xe Hoàng. Những con đường mùa đông và những ngọn đèn vàng ấm áp. Từ một ngày cho một đời thành một ngày cho mỗi tuần. Ngày Chủ Nhật.
Cả hai đều không lý giải nổi tại sao mình yêu nhau nhiều đến thế và nhanh đến thế. Bên Nguyên, Hoàng cảm thấy thật dễ chịu và thoải mái. Không như bên Zin. Bên Nguyên, Hoàng thấy tràn ngập tình yêu. Trong khi bên Zin thì ngoài tình yêu còn trách nhiệm với gia đình Zin, còn trăm thứ bà dằn có tên và không có tên. Bên Nguyên thì tất cả chỉ là Hoàng và Nguyên. Là Chủ Nhật. Như thế một tuần chỉ có mỗi ngày Chủ Nhật là đáng nói vậy. Như thể mỗi đời chỉ có mỗi Nguyên là con gái vậy.
Sòng phẳng mà nói: Hoàng thấy mình yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin. Nhưng vẫn thương Zin. "Mình cứ xô vào nhau như Chí Phèo Thị Nở vậy, Hoàng nhỉ? Em thấy có lỗi với chị ý và cả với Cá Ươn." Hoàng trầm ngâm. Thương Zin. Chủ Nhật ấy bị sứt đi một chút. Nguyên về sớm với Cá Ươn để Hoàng qua gặp Zin. Mẻ một chút ngày Chủ Nhật ấy.
Hoàng đèo Zin đi qua một tấm gương. Thấy soi bóng hai người trong đó. Chẳng giống những người đang yêu nhau tẹo nào. Rời rạc. Trong gương, Nguyên ngồi sau xe Cá Ươn. Hai bên nhìn nhau. Im lặng. Zin khẽ thở dài. Hoàng khẽ kéo tay Zin ôm lấy eo mình. Bên trong tấm gương, Nguyên cũng chủ động ôm eo Cá Ươn. Như thầm nhắc nhau rằng tuần không chỉ có ngày Chủ Nhật.
"Không phải phép thử nào cũng cho ta một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những phép thử để biết rằng ta đã sai". Đó là câu chốt hạ của Nguyên. Hoàng chỉ im lặng.
Nguyên bảo "Hoàng phải yêu chị ý nhiều hơn để em yêu Cá Ươn nhà em nhiều bằng như thế". Rồi Nguyên liệt kê ra 10 điều mà Zin mong muốn. Hoàng cũng liệt kê lại 10 điều mà Cá Ươn cần. Trao đổi. Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên hai người làm vậy nhưng dường như thời gian và công việc luôn không công bằng với Zin. Hoàng chưa bao giờ làm hết 10 điều Zin mong muốn mà Nguyên đưa ra. Nhưng Cá Ươn thì nhận được hết 10 điều. Hoàng nghĩ mãi. Có lẽ bởi Hoàng lười biếng thật? Hay vì Hoàng ích kỉ và vô tâm? Nguyên bảo: "Cứ dần dần thôi, từng bước từng bước..." Và Hoàng bắt đầu để ý nhiều hơn đến Zin theo hướng dẫn của Nguyên. Như một cuộc chiến đấu để giành giật ý nghĩa cần và đủ cho một tình yêu thực sự.
Công bằng mà nói, mọi thứ cũng đã có thể cứu vãn được nếu như Hoàng không yêu Nguyên nhiều hơn yêu Zin, không ham muốn Zin giống như Nguyên. Là chỉ cho chứ không nhận, là chỉ yêu chứ không đòi hỏi trách nhiệm cũng như trăm thứ bà dằn khác trong một tình yêu có những dự định tiến tới hôn nhân.
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Từ khi tình yêu của Hoàng và Zin đi vào ngõ cụt với những cuộc cãi vã triền miên. Đó là một thời kỳ khủng hoảng thường thấy của tình yêu. Zin trở nên nhiều chuyện và khiến Hoàng thấy mất tự do ghê gớm. Bức bối.
Sự nhàm chán luôn khiên người ta bức bối. Nhất là với những người trẻ. Và với Hoàng thì điều ấy đặc biệt đáng sợ hơn. Nếu là bồng bột mà nói thì câu cửa miệng sẽ là: "Mình chia tay". Nhưng cả Zin và Hoàng đều không muốn như thế. Cho tình yêu một cơ hội nữa.
Nguyên xuất hiện như thế. Khác hẳn Zin. Không ồn ào, không riết róng, không quá phức tạp để hiểu được. Nguyên là hiện thân của sự không đầu không cuối, tràn đầy nữ tính. Nguyên ghé vào cuộc đời của Hoàng và từ từ nhen lửa cho Hoàng. Để yêu Nguyên và yêu Zin gấp nhiều lần hơn. Để hiểu Cá Ươn của Nguyên và để Nguyên có thể yêu Hoàng và yêu Cá Ươn gấp nhiều lần hơn. Nguyên và Hoàng bắt đầu tâm sự về những gì mình nghĩ trong từng hiện tượng, sự việc một.
Thời gian ấy đi qua một cách ngọng nghịu vì cả hai còn lạ nhau. Cho đến khi thuộc nhau dần dần rồi thì những câu chuyện có Zin và Cá Ươn cũng ít đi dần. Nguyên cũng hỏi Hoàng nhiều hơn câu "Anh đã yêu chị ý nhiều hơn chưa?" Như thể sợ mất đi mối quan hệ này, Hoàng cũng chần chừ. Nguyên mỗi lúc một nhiều lên trong cuộc sống của Hoàng. Và dần trở nên quan trọng. Zin thì ít dần đi. Hoàng bỗng lo sợ nếu Hoàng yêu Zin nhiều hơn thì sẽ vĩnh viễn mất đi Nguyên. Và Hoàng chỉ im lặng mỗi khi Nguyên hỏi. Trong mắt Nguyên những lúc đó, lại ánh lên những tia buồn. Mong manh đến bật khóc.
Zin bật khóc: "Em mệt mỏi quá rồi! Sẽ không thể tiếp tục tình trạng này được nữa. Anh yêu vai diễn Nguyên của em nhiều hơn yêu con người thật của em rồi phải không?" Hoàng thở dài gật đầu xác định. "Anh muốn em luôn là Nguyên. Còn em?" Zin lắc đầu: "Với em thì anh lúc làm Hoàng hay lúc làm Cá Ươn luôn là một. Em đều yêu trọn vẹn và hết mình. Có điều, với mỗi thời điểm, em đều có những cách hành xử khác nhau. Với Cá Ươn, em đối xử như một người mình sẽ lấy làm chồng, còn đối với Hoàng, đó chỉ là một tình yêu không xác định".
Hoàng lặng người đi. Liệu có phải Hoàng cũng chưa sẵn sàng để tình yêu đi đến hôn nhân nên Hoàng yêu Nguyên hơn là yêu Zin? Trong Hoàng như vừa đổ vỡ một điều gì đó.
Bắt đầu từ tin nhắn của Zin khi tình yêu của cả hai đi vào ngõ cụt: "Em muốn ngày mai mình yêu nhau như hai người mới toanh để cho tình yêu của mình có một cơ hội". Tình yêu một ngày xảy ra như thế. Và đẹp thật. Mới toanh. Hôm ấy, Hoàng tới đón Zin. Cố gắng để tạo ra cảm giác như thể lần đầu tiên hò hẹn vậy. Con đường tới nhà Zin vẫn như mọi khi. Hoàng quen từng cái ổ gà một. Gặp Zin, anh cũng không nhận ra.
Zin mặc một bộ váy mới toanh. Một bộ váy mà Hoàng chưa từng thấy bao giờ. Zin xuất hiện. Cái cách xuất hiện cũng khác với Zin thường ngày. Không xưng hô là Zin- tên ở nhà nữa. Mà là tên thật: Hoàng Gia Nguyên. "Nguyên chào anh Hoàng ạ!". Đã từ lâu, Hoàng quen gọi Nguyên bằng cái tên yêu là Zin. Nghe lại tên thật bỗng thấy là lạ. Lạ thật. Phải chăng tình yêu của hai người suốt mấy năm qua cũng thế. Đã quá quen thuộc đến nhàm chán. Và hôm nay, vào vai Nguyên, Zin đang khác mình đi để thử yêu lần nữa.
Hôm ấy, không vào lại những quán quen, không đi lại những đường cũ, không nói lại những câu chuyện nhàm tai. Tất cả đều mới toanh. Rất mới. Zin trong vai Nguyên thật lạ. Cuối buổi đi chơi, hai người hôn nhau dưới hiên nhà Nguyên (và cũng là Zin), nụ hôn cũng thật lạ. Đó là Hoàng cảm thấy vậy. Đêm ấy, Hoàng nhắn cho Zin: "Anh Hoàng yêu em Nguyên". Và sau tình yêu một ngày đó là Chủ Nhật mỗi tuần. Nguyên của Zin là một người khác hẳn. Nói như Nguyên đó là: "Một lối chơi khác hẳn khiến cho trận đấu trở nên kịch tính hơn." Mỗi chiều Chủ Nhật, Zin trong cái tên Nguyên lại tới căn phòng của Hoàng. Khác hẳn với Zin ngày thường, Nguyên của ngày Chủ Nhật tràn trề cuốn hút. Lại nhen lửa cho Hoàng. Để thứ Hai, gặp lại nhau, Zin lại trở về là Zin. Thật đến nhàm chán và mệt mỏi. Vẫn là Zin với sự rõ ràng và minh bạch. Vẫn là Zin của "anh phải thế này, anh không được thế kia". Cần mẫn đến mức bối rối. Và Hoàng thấy mình là một Cá Ươn suốt một tuần trời. Chỉ có thể là Hoàng vào mỗi ngày Chủ Nhật.
(Sưu tầm)
Saturday, 23 August 2014
Ai lấy
Chiều nay, tôi ghé vào thăm ông bạn thì thấy ông ta đang lôi ba đứa con ra khảo :
- Đứa nào lấy tiền trong túi của bố ?
Cả ba đứa đều khóc và thề là không lấy. Cô vợ đang dọn dẹp trong bếp chạy ra can và nói :
- Sao anh lại không nghĩ là em lấy ?
- Mất như thế, lần này chắc chắn không phải là cô lấy.
- Tại sao ?
- Bởi vì vẫn còn lại một ít.
- Đứa nào lấy tiền trong túi của bố ?
Cả ba đứa đều khóc và thề là không lấy. Cô vợ đang dọn dẹp trong bếp chạy ra can và nói :
- Sao anh lại không nghĩ là em lấy ?
- Mất như thế, lần này chắc chắn không phải là cô lấy.
- Tại sao ?
- Bởi vì vẫn còn lại một ít.
Friday, 22 August 2014
Anh là ai ?
"Tôi thấy rằng, mỗi khi chúng ta quên mình đi nhiều nhất, mở rộng lòng mình ra nhiều nhất, gỡ bỏ những định kiến, những thói quen xưa cũ nhiều nhất, là mỗi khi mình nhìn thấy mình rõ nhất, ta mình tự nâng mình lên nhiều nhất."
Tính ra, tình yêu cũng chỉ đơn giản ngần ấy, những chuyện lứa đôi thì ai cũng làm được, những chuyện dài ngắn thì để thời gian lo.
Thật, nhiều lúc cứ nghĩ điên rồ rằng có một anh người yêu tốt tính, thi thoảng la mắng khi em làm sai, cũng chịu khó dỗ dành khi em lên cơn sến sẩm.
Rồi, mệt quá, có thể qua nhà anh người yêu, leo tót lên giường, bật quạt trùm chăn khóc ngon lành. Khóc xong, lại lăn ra ngủ. Lúc ngủ dậy, thấy anh người yêu loay hoay bên cạnh hỏi:
“Em đỡ hơn chưa?”
Cứ thế, hai đứa làm vài món ngon ngon, dắt tay đi vài vòng phố, kể một vài câu chuyện vui...
Kiểu như cuộc sống gắn vào nhau, đính chặt từ những quan tâm nhỏ nhất.
Em ấy mà, yêu thương ai đó sẽ cứ yêu đơn giản như vậy thôi. Không toan tính, không thiệt hơn, cũng không đành hanh đanh đá. Thật sự, có thể cứ ngoan ngoãn mà yêu, khờ khạo mà yêu. Chỉ cần anh người yêu cũng yêu thương em như thế, lại đủ kiên trì để đi bên cạnh em.
“Không cần hứa hẹn gì đâu, chỉ cần yêu thương em, và hành động để chứng minh cho em thấy: Anh không giống những người con trai khác tồn tại xung quanh em!
Vì anh là đặc biệt, vì anh là của riêng em thôi...”
Và rồi thi thoảng, nhân dịp nghỉ lễ hay hai đứa cùng rảnh rỗi, sắp xếp đi du lịch cùng nhau. Nghĩ đến đoạn hai đứa balo hành lý lỉnh kỉnh, không có tiền xài sang nên chịu khó ăn quán vỉa hè, mà cứ dắt tay nhau đi thì cũng vui và hạnh phúc lắm thay!
Nếu mà lỡ may hờn giận, chắc vẫn còn đủ minh mẫn để nhớ nơi hẹn hò đầu tiên. Anh người yêu không làm lành, em vì nhớ quá cũng sẽ chịu khó xuống nước làm lành. Chỉ cần hẹn hò nhau chốn cũ người cũ, nhâm nhẩm ổn lại một vài chuyện cũ. Cứ thế hạnh phúc mát lành như viên kẹo ngọt.
Người ta nói tình yêu có đậm sâu cũng sẽ đôi ba phần trục trặc. Thôi thì không hứa hẹn dời biển lấp sông, chỉ cần luôn nắm chặt tay nhau khi có thể, gặp vài chuyện vặt vãnh không vội buông, gặp một vài cơn say nắng lướt qua cũng sẽ nhủ lòng níu tay thêm chút nữa. Tình yêu ấy mà, ai biết được mất thiệt hơn mà so đo tính toán. Điều quan trọng là còn ở bên nhau, còn đi cùng nhau, còn rung động vì nhau. Cứ thế mà yêu thôi!
Tính ra, tình yêu cũng chỉ đơn giản ngần ấy, những chuyện lứa đôi thì ai cũng làm được, những chuyện dài ngắn thì để thời gian lo.
Mà, em cũng đã chịu khó chờ đợi, sao anh người yêu còn chưa tới?
(Sưu tầm)
Thursday, 21 August 2014
Yêu thương lần nữa
Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi còn trẻ là cho rằng một người vợ tốt phải là một cô gái đoan chính
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ
Anh à,
Em xin lỗi vì đã thay đổi.
Nhưng chúng ta đã chia tay quá lâu rồi. Thời gian không còn đếm bằng những ngày, những tháng mà là những năm...
Em nghĩ đã đến lúc chúng ta cần thay đổi, đã đến lúc tha thứ cho tất cả để mọi chuyện trở về quên lãng.
Khi em cầm những ly rượu trong đêm và lảm nhảm với một người bạn rằng đã lâu như vậy rồi em vẫn còn khóc vì anh, em biết nước mắt không còn rơi vì tình yêu nữa.
Em xin lỗi vì đã bắt trái tim mình thay đổi. Và nó đã thực sự phản bội mọi kí ức mất rồi.
Khi em nhìn anh và chị ấy, em biết đó không phải là người đàn bà anh yêu. Và điều khiến em đau lòng là bởi vì anh đã quá yêu em. Để rồi thời gian trôi qua lâu như vậy, tình yêu lại trở thành kẻ có lỗi, ràng buộc hai con người không thuộc về nhau đi tìm hạnh phúc mới.
Em cho rằng, trong cuộc đời mình, người có thể chấp nhận mình cùng trái tim thuộc về người khác (của mình) là người đáng tìm kiếm nhất. Em nghĩ anh đã tìm được rồi. Đừng đánh mất người đàn bà ấy, chỉ bởi vì một thứ tình cảm đã qua cùng em.
Em đã hơn ba năm không say rượu kể từ lần đầu tiên chia tay anh. Đôi lúc em nghĩ cuộc đời em tỉnh táo đến độ không bao giờ có được một chút mê đắm nào nữa. Nhưng anh ấy đã đến và cướp đi trái tim này.
Bây giờ em hiểu điều anh nói rằng yêu là không cần được yêu lại. Bây giờ em tự trọng đến độ cũng không cần tình yêu nữa.
Em nghĩ cuộc tình của chúng mình có nhiều sai lầm. Mà sai lầm lớn nhất là ràng buộc nhau quá nhiều. Yêu là để cho nhau được tự do. Và em xin lỗi vì đã không đủ niềm tin với anh.
Nhưng em nghĩ chúng ta vẫn chưa mắc phải những sai lầm quá nghiêm trọng
Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi nhìn nhận về một người đàn bà là cho rằng người phụ nữ dễ dàng với mình là một ả đàn bà dễ dãi và với ai cũng như vậy;
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà là cho rằng có thể hạnh phúc khi ở bên một người đàn ông mà mình không có tình cảm, chỉ cần người ta yêu mình.
Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi còn trẻ là cho rằng một người vợ tốt phaỉ là một cô gái đoan chính
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ.
Và sai lầm lớn nhất của em khi còn trẻ, không phải là yêu anh mà là em đã cho rằng hết lòng hết dạ với anh thì tình yêu là không thay đổi.
Thực tế là chúng ta đã thay đổi. Chỉ bởi vì quá khứ quá nặng nề nên em và anh không chịu thừa nhận mà thôi.
Em muốn anh bước đi, để cho kí ức trong em được yên bình...
để em có thể tìm lại trái tim mười bảy tuổi năm nào...
Đối với em, rượu vang giống như một thứ kí ức buồn, đánh dấu một lần đổ vỡ. Cái đêm vừa rồi anh gọi cho em, hình như không nói được gì nhiều ngoài câu "Em ngủ đi", em đã đánh vỡ một ly rượu. Tình mình đã tan vỡ rồi... không phải bởi vì em và anh có người khác.... mà vì thời gian đã lấy đi hết những tàn dư cuối cùng của cuộc tình cũ... trái tim em không còn bùng cháy được nữa.
Em đã tìm lại hương vị chua chát này, sau hơn ba năm đầy sợ hãi. Bây giờ không phải vì đau... mà bởi vì em đã vượt qua tất cả...
Em muốn anh bước đi không ngoảnh đầu lại, để cho những nuối tiếc trong ta nhạt nhòa... để em và anh đều có thể yêu thương lần nữa...
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ
Anh à,
Em xin lỗi vì đã thay đổi.
Nhưng chúng ta đã chia tay quá lâu rồi. Thời gian không còn đếm bằng những ngày, những tháng mà là những năm...
Em nghĩ đã đến lúc chúng ta cần thay đổi, đã đến lúc tha thứ cho tất cả để mọi chuyện trở về quên lãng.
Khi em cầm những ly rượu trong đêm và lảm nhảm với một người bạn rằng đã lâu như vậy rồi em vẫn còn khóc vì anh, em biết nước mắt không còn rơi vì tình yêu nữa.
Em xin lỗi vì đã bắt trái tim mình thay đổi. Và nó đã thực sự phản bội mọi kí ức mất rồi.
Khi em nhìn anh và chị ấy, em biết đó không phải là người đàn bà anh yêu. Và điều khiến em đau lòng là bởi vì anh đã quá yêu em. Để rồi thời gian trôi qua lâu như vậy, tình yêu lại trở thành kẻ có lỗi, ràng buộc hai con người không thuộc về nhau đi tìm hạnh phúc mới.
Em cho rằng, trong cuộc đời mình, người có thể chấp nhận mình cùng trái tim thuộc về người khác (của mình) là người đáng tìm kiếm nhất. Em nghĩ anh đã tìm được rồi. Đừng đánh mất người đàn bà ấy, chỉ bởi vì một thứ tình cảm đã qua cùng em.
Em đã hơn ba năm không say rượu kể từ lần đầu tiên chia tay anh. Đôi lúc em nghĩ cuộc đời em tỉnh táo đến độ không bao giờ có được một chút mê đắm nào nữa. Nhưng anh ấy đã đến và cướp đi trái tim này.
Bây giờ em hiểu điều anh nói rằng yêu là không cần được yêu lại. Bây giờ em tự trọng đến độ cũng không cần tình yêu nữa.
Em nghĩ cuộc tình của chúng mình có nhiều sai lầm. Mà sai lầm lớn nhất là ràng buộc nhau quá nhiều. Yêu là để cho nhau được tự do. Và em xin lỗi vì đã không đủ niềm tin với anh.
Nhưng em nghĩ chúng ta vẫn chưa mắc phải những sai lầm quá nghiêm trọng
Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi nhìn nhận về một người đàn bà là cho rằng người phụ nữ dễ dàng với mình là một ả đàn bà dễ dãi và với ai cũng như vậy;
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà là cho rằng có thể hạnh phúc khi ở bên một người đàn ông mà mình không có tình cảm, chỉ cần người ta yêu mình.
Sai lầm lớn nhất của một người đàn ông khi còn trẻ là cho rằng một người vợ tốt phaỉ là một cô gái đoan chính
Sai lầm lớn nhất của một người đàn bà khi còn trẻ là bắt đầu một mối quan hệ với một người mà mình không thật sự tin tưởng và cho rằng một lòng một dạ với người đó thì sẽ giữ được trái tim của họ.
Và sai lầm lớn nhất của em khi còn trẻ, không phải là yêu anh mà là em đã cho rằng hết lòng hết dạ với anh thì tình yêu là không thay đổi.
Thực tế là chúng ta đã thay đổi. Chỉ bởi vì quá khứ quá nặng nề nên em và anh không chịu thừa nhận mà thôi.
Em muốn anh bước đi, để cho kí ức trong em được yên bình...
để em có thể tìm lại trái tim mười bảy tuổi năm nào...
Đối với em, rượu vang giống như một thứ kí ức buồn, đánh dấu một lần đổ vỡ. Cái đêm vừa rồi anh gọi cho em, hình như không nói được gì nhiều ngoài câu "Em ngủ đi", em đã đánh vỡ một ly rượu. Tình mình đã tan vỡ rồi... không phải bởi vì em và anh có người khác.... mà vì thời gian đã lấy đi hết những tàn dư cuối cùng của cuộc tình cũ... trái tim em không còn bùng cháy được nữa.
Em đã tìm lại hương vị chua chát này, sau hơn ba năm đầy sợ hãi. Bây giờ không phải vì đau... mà bởi vì em đã vượt qua tất cả...
Em muốn anh bước đi không ngoảnh đầu lại, để cho những nuối tiếc trong ta nhạt nhòa... để em và anh đều có thể yêu thương lần nữa...
(Sưu tầm)
Tuesday, 19 August 2014
Em và những điều tôi yêu
Tôi yêu cuộc điện thoại lúc nửa đêm khi tôi đang say giấc. Em nói giọng run run: "Em thấy sợ...".
Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá! :) :)
Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ... đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng... mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo... Lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói "Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!"
Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao "qua mắt" tôi được... Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?
Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó... Em đáp: "Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!" Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao...
Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành...
Tôi yêu em khi mỗi lần đi chùa hay vào Văn Miếu bởi tôi vốn chẳng biết gì chuyện cầu khấn tâm linh, chỉ biết lẽo đẽo đi theo và quan sát em, rồi thầm mỉm cười hạnh phúc khi thấy em viết tên tôi lên tấm bảng cầu may... Điều lạ là trước lúc đi em bảo em sẽ cầu cho tôi và cho em, cho những điều tốt lành sẽ đến với cả hai đứa. Nhưng lúc cầu xong tôi hỏi: "Em khấn gì đấy?" Em lại bảo: "Nói ra mất thiêng, em không nói đâu..." -"Nhưng anh tò mò, em khấn gì..?" "Không nói!"...
Tôi yêu cái dáng nhỏ nhắn và lời càu nhàu khi em lục tung tủ quần áo tôi lên và chê bai gu thời trang vốn đã chẳng lấy gì làm đáng kể của tôi
Em cố gắng chọn cho tôi một cách kết hợp quần áo giầy dép mà em cho là được, cuối cùng là kiễng chân chỉnh sửa lại đầu tóc cho tôi rồi ngắm nghía lại một lượt và vỗ tay đắc trí tự khen khiếu thẩm mĩ của mình. Lúc đó muốn ôm em thế...
Tôi yêu cái cách em ăn uống
Em dùng một cái thìa bé tí để xúc cơm trong khi tôi đã dùng thìa thì nhất định là phải thìa càng to càng ngon. Ngắm em ăn ngon lành khiến tôi ước ngày nào cũng được tự tay nấu cho em rồi ngồi nhìn em ăn, chỉ vậy cũng đủ làm lòng ấm áp và hạnh phúc rồi...
Tôi yêu khoảnh khắc khi hai đứa bật nhạc, em dẫm hai chân lên bàn chân tôi, tôi bước đi đưa cả em theo...Không gian lắng lại, sóng sánh và du dương đưa bước chân chúng tôi phiêu du trong thế giới của hai người...
Thật khó để tôi kết thúc những dòng này, bởi nếu viết thêm chắc phải đến sáng mai tôi mới có thể liệt kê hết những điều làm tôi yêu em... Nhưng hay hơn cả là mỗi ngày qua đi, tôi lại khám phá thêm ở em nhiều điều mới mẻ và thậm chí là lạ lùng đối với một người già trước tuổi như tôi... Bên em tôi thấy như mọi lo lắng muộn phiền tan biến đâu cả, nhường chỗ cho niềm vui, hạnh phúc và một khao khát được yêu thương, dìu dắt và sóng bước cùng em đi đến suốt cuộc đời...
Từ sâu trong tim tôi biết mình thật may mắn khi có em trong đời. Cám ơn em.
Thì ra em gặp ác mộng, mơ đâm phải ôtô làm ôtô rụng cả bánh! An ủi em xong, tôi chẳng tài nào quay lại giấc ngủ của mình, thấy thương tài xế ôtô quá! :) :)
Em khiến tôi yêu ngay từ ngày đầu gặp gỡ... đôi mắt đen tinh nghịch với khuôn miệng rộng... mỗi khi nói chuyện có ý đồ gì đen tối, em lại nheo một mắt lại nhìn tôi rồi ngoác miệng cười gian xảo... Lúc đó tôi chỉ biết bật cười và nói "Em đen tối lắm, đừng hòng qua mắt anh!"
Đúng rồi, đáng yêu như vậy, làm sao "qua mắt" tôi được... Không hiểu em có biết tôi yêu nụ cười và ánh mắt ấy của em lắm không nhỉ?
Tôi yêu những tin nhắn em gửi cho tôi nhất là những dòng tin em soạn bằng tiếng Anh tùm lum lỗi chính tả và ngữ pháp. Mỗi lúc như vậy, tôi lại được dịp bắt bẻ và lên lớp cho em rằng chỗ này sai ngữ pháp rồi, chỗ kia sai chính tả đó... Em đáp: "Viết được thế là tốt lắm rồi, em mất cả tiếng mới nghĩ ra đấy!" Thế mới biết em yêu tôi nhiều biết bao...
Tôi yêu mỗi lúc em kéo tôi lại gần ôm tôi thật chặt, dụi dụi đầu vào ngực tôi hít hà như thể đứa trẻ con được người ta cho chiếc bánh gatô kem, tiếc không ăn mà cứ hít lấy hít để như sợ chiếc bánh hóa hơi bay mất. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy em nhỏ bé biết bao. Lại tự thấy mình thật vững chãi và trưởng thành...
Tôi yêu em khi mỗi lần đi chùa hay vào Văn Miếu bởi tôi vốn chẳng biết gì chuyện cầu khấn tâm linh, chỉ biết lẽo đẽo đi theo và quan sát em, rồi thầm mỉm cười hạnh phúc khi thấy em viết tên tôi lên tấm bảng cầu may... Điều lạ là trước lúc đi em bảo em sẽ cầu cho tôi và cho em, cho những điều tốt lành sẽ đến với cả hai đứa. Nhưng lúc cầu xong tôi hỏi: "Em khấn gì đấy?" Em lại bảo: "Nói ra mất thiêng, em không nói đâu..." -"Nhưng anh tò mò, em khấn gì..?" "Không nói!"...
Tôi yêu cái dáng nhỏ nhắn và lời càu nhàu khi em lục tung tủ quần áo tôi lên và chê bai gu thời trang vốn đã chẳng lấy gì làm đáng kể của tôi
Em cố gắng chọn cho tôi một cách kết hợp quần áo giầy dép mà em cho là được, cuối cùng là kiễng chân chỉnh sửa lại đầu tóc cho tôi rồi ngắm nghía lại một lượt và vỗ tay đắc trí tự khen khiếu thẩm mĩ của mình. Lúc đó muốn ôm em thế...
Tôi yêu cái cách em ăn uống
Em dùng một cái thìa bé tí để xúc cơm trong khi tôi đã dùng thìa thì nhất định là phải thìa càng to càng ngon. Ngắm em ăn ngon lành khiến tôi ước ngày nào cũng được tự tay nấu cho em rồi ngồi nhìn em ăn, chỉ vậy cũng đủ làm lòng ấm áp và hạnh phúc rồi...
Tôi yêu khoảnh khắc khi hai đứa bật nhạc, em dẫm hai chân lên bàn chân tôi, tôi bước đi đưa cả em theo...Không gian lắng lại, sóng sánh và du dương đưa bước chân chúng tôi phiêu du trong thế giới của hai người...
Thật khó để tôi kết thúc những dòng này, bởi nếu viết thêm chắc phải đến sáng mai tôi mới có thể liệt kê hết những điều làm tôi yêu em... Nhưng hay hơn cả là mỗi ngày qua đi, tôi lại khám phá thêm ở em nhiều điều mới mẻ và thậm chí là lạ lùng đối với một người già trước tuổi như tôi... Bên em tôi thấy như mọi lo lắng muộn phiền tan biến đâu cả, nhường chỗ cho niềm vui, hạnh phúc và một khao khát được yêu thương, dìu dắt và sóng bước cùng em đi đến suốt cuộc đời...
Từ sâu trong tim tôi biết mình thật may mắn khi có em trong đời. Cám ơn em.
(Sưu tầm)
Saturday, 2 August 2014
Chuyện vui: Bài học từ một vụ cướp
Trong vụ cướp nhà băng, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!" Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.
> Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"
- Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"
> Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"
- Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"
> Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở"
- Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"
> Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"
- Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"
> Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất"
- Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"
> Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng"
*****KẾT LUẬN: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.
> Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"
- Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"
> Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"
- Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"
> Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở"
- Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"
> Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"
- Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"
> Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất"
- Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"
> Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như vàng"
*****KẾT LUẬN: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối. Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.
Chồng khờ
Lấy chồng “khờ” quá cũng mệt, chỉ được mỗi cái chuyện gì vợ cũng quyết, khỏi mất công ông nói đông, bà nói tây.
Cô em gái con ông chú họ tôi lấy chồng được 8 năm. Tôi vẫn hay nói với cô em rằng, cô tính tình đáo để, sắc sảo quá, cũng may mà lấy được người chồng hiền lành, ít nói nên vợ chồng bù trừ cho nhau “cơm sôi bớt lửa đời nào mới khê”! Chứ gặp phải người chồng cũng tính Trương Phi “trời chẳng chịu đất, đất chẳng chịu trời” thì chắc nhà cửa tanh bành ra mất.
Cô em gái tôi cong môi lên: “Chị ơi, chị nhìn từ ngoài vào thì chị thấy hiền, chứ chị mà “ăn đời ở kiếp” với hắn thì sẽ phát cáu lên vì cái tính khờ đấy cho mà xem!”. Rồi như được “xả lũ”, cô tuôn ào ào một loạt những “giai thoại” về cái tính “hiền” của chồng.
Tính lười… nói
Nào là, vợ chồng em cũng có “lúc đói, lúc no”, nhưng được cái chưa bao giờ hai đứa xích mích, cãi lộn vì tiền nong cả. Có lẽ trong 10 trận xung đột thì có đến 9 nguyên nhân chỉ vì cái tính “lười nói” của chồng. Không hiểu sao hắn lúc nào cũng như “ngậm hột thị”, vợ hỏi đến dăm bảy lần thì hắn mới mở miệng ra trả lời một câu. Em hỏi: “Anh đã giặt cho con mấy bộ quần áo chưa?”, hắn ngồi im lìm chẳng nói chẳng rằng, em hỏi đến câu thứ tư và phải gắt lên thì hắn mới ừ hử “rồi”. Tính em thì ngược lại hắn, rất thích nói nên mỗi lần như vậy, em lại “ca” cho một bài, hắn ngồi nghe một lúc rồi nổi khùng lên. Thế là “chiến tranh nổ ra”.
Nhớ hồi làm đám cưới, đứa bạn học cùng học cấp ba với em cất công đi hàng trăm cây số ra chúc mừng ngày vui của em và của cả hắn nữa. Đang mệt lử vì say xe, đến nơi nó phải cố gắng làm mặt tươi vồn vã chào chú rể. Vậy mà hắn ta im như thóc, cứ như không nghe thấy gì, chẳng nói năng đáp lễ khách khứa gì cả. Cô bạn cụt hứng và cứ “thù dai” mãi cái thái độ mất lịch sự đấy của hắn, mặc dù sau này đã quen với cái tính dở dở ương ương ấy và còn hay trêu chọc hắn.
Mỗi khi có khách hay kể cả họ hàng hai bên đến chơi nhà, thủ tục đầu tiên bao giờ em cũng phải rào trước rằng, đúng lệ ra thì “tiền chủ hậu khách”, nhưng với nhà em thì khách khứa cứ thoải mái, chủ động mà xử sự, vì chồng em có cái tính lạ, cứ khách mà ứng xử tự nhiên, thoải mái như nhà mình thì hắn cũng rất vui vẻ “a dua” theo, cũng thoải mái, tự nhiên với khách. Nhưng nếu mà khách đến cứ giữ ý giữ tứ thì hắn tự dưng cũng nắn nót, giữ ý giữ tứ. Khách nói ít thì hắn nói ít, khách sôi nổi nói nhiều thì hắn cũng tươi tỉnh hùa vào. Cứ như hắn mới là khách đến chơi nhà. Nhiều khi bạn bè mới đến chơi lần đầu rất e ngại, không hiểu chồng em thế nào, tưởng hắn không hiếu khách, nhưng sau khi nghe em mách nước, chúng nó cười ồ lên và bắt đầu khuấy động không khí lên thì chủ nhà cũng phấn chấn lên theo và dễ tính đến ngạc nhiên.
Một tay vợ quyết
Năm hết tết đến, em mở “cuộc họp bàn tròn” với hắn, bàn về chuyện thăm hỏi, quà cáp đối nội, đối ngoại. Bàn chuyện đối ngoại, hắn ngồi im, nên em đành phải quyết, thôi được cũng không sao, mình hiểu tính chồng mình rồi. Bàn chuyện đối nội, trước tiên là chuyện thăm hỏi nhà ông bà nội bọn trẻ, em cũng xử sự rất chu đáo, nào biếu ông nội món này, nào biếu bà nội quà kia… Thấy hắn vẫn ngồi im, em nghĩ chắc ông xã giữ ý “im lặng là đồng ý”, nên chốt xong quà biếu nhà nội. Đến phần nhà ngoại, em “rào trước, đón sau” mấy lần, hắn vẫn cứ ngồi im re như bồ thóc. Đến nước này thì không phải là hắn “hiền” nữa, mà là hắn “khờ”. Nhẽ ra, đến phần tế nhị này hắn phải chủ động chứ, chẳng lẽ lại để em “tự quyết” khỏi cần ý kiến cũng như tấm lòng của hắn!
Nghe tỏ tường “chuyện trong nhà” của cô em, tôi cũng “ngậm kẹo”, rồi thẽ thọt an ủi: “Thôi em ạ, thế gian được vợ hỏng chồng là chuyện thường, đằng này chồng em nó không phải kẻ hư hỏng gì, chỉ phải cái tội hiền quá cơ! Thế cũng là yên ổn nhà cửa rồi. Biết tính chồng thế thì mình càng được chủ động quyết định việc nhà, đỡ được chuyện ông nói đông, bà nói tây, vợ chồng ý kiến bất đồng”. Cô em cũng chép miệng: “Thì thế em mới ở được với hắn ngần ấy năm. Thôi ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, mình cũng lừa lựa mà cân bằng cuộc sống gia đình”.
Tuesday, 29 July 2014
Người Việt tự nói xấu mình
Khi gõ vào google từ khóa “thói xấu người việt” chúng ta có 1.490.000
kết quả trong vòng 0,17 giây. Điều đo cho thấy ngày nay có sự bùng nổ
các bài báo vạch trần hay mô tả cái thói hư tật xấu của người Việt, làm
cho chúng ta có cảm giác rằng người Việt đang ngày càng xấu đi. Hay, tất
cả sự bế tắc xã hội, đạo đức xuống cấp, đất nước trì truệ đều do …người
Việt có nhiều tật xấu.
Đã qua cái thời ca ngợi đất nước ta rừng vàng biển bạc, ruộng lúa phì nhiêu cò bay thẳng cánh, con người Việt Nam cần cù thông minh. Thì nay, hoàn toàn ngược lại, người Việt lại nói ngược lại hết và cảm thấy vui sướng vì điều đó, có vẽ như mình đã tự bắt đúng bệnh của mình.
Có lẽ truyền thông báo chí và tất cả người Việt chúng ta đang chấp nhận một sự liên hệ nhân quả như vậy, nước ta nghèo là do người Việt của chúng ta có nhiều thói hư tật xấu.
Hết nói người Việt nói chung có nhiều thói hư tật xấu, rồi người miền này nói xấu người miền kia nữa. Người Hà Nội nói xấu người Sài gòn, người Sài gòn chê người Hà Nội, chê người Miền Tây, người Miền Trung cũng không tha. Nói chung khắp VN ở đâu cũng xấu, là người Việt là xấu !!! Mà ngộ ghê, không bao giờ người miền này mà khen người miền kia, chỉ khen người miền mình với nhau mà thôi.
Có rất nhiều người Việt trong chúng ta thần tượng người Do Thái, bằng chứng là trong thời gian gần đây có rất nhiều sách vở viết về sự thành công của người Do Thái, với một nhận định hết sức chủ quan là người Do Thái là một chủng tộc thật sự khác biệt, có gen thông minh có sẵn trong người, sinh ra đã thông minh, đó là một nhận định hoàn toàn sai lầm và đó là mầm mống của tư tưởng phân biệt chủng tộc ngược, tự cho mình là thấp kém hơn họ từ lúc mới sinh.
Thật sự, người Do Thái hay người Việt sinh ra điều giống nhau về mặt sinh học, hay nói nôm na là giống như hay cái máy vi tính còn mới có những phần cứng hoàn toàn giống nhau. Qua thời gian, tác động của môi trường, cộng đồng do giáo dục người Do Thái “thông minh hơn” và người Việt sẽ có …nhiều thói hư tật xấu, là do cái máy tính Việt được cài đặt những phần mềm không được tốt giống như người DT.
Nói thế, vốn từ lúc mới sinh ra con người ai cũng như ai, qua thời gian sẽ khác. Cái đó do giáo dục. Vì vậy, thay vì nói người Việt có nhiều thói hư tật xấu thì chúng ta nên nhìn nhận thẳng vào cái hệ thống giáo dục và môi trường của người Việt như thế nào, chúng ta sẽ thấy dễ dàng ai mới thật sự là người có trách nhiệm làm cho người Việt xấu hơn hay tốt hơn.
Thật tế tôi cũng đã tiếp xúc với rất nhiều người Do Thái, có rất nhiều lý do làm họ giỏi, như gia đình, tôn giáo của họ.v.v…nhưng tuyệt nhiên không phải bẩm sinh mà họ đã thành con người giỏi giang hơn những chủng tộc khác.
Đứng trước những trì truệ của xã hội, người Việt chúng ta nói chung hay giới truyền thông nói riêng hay có những nhận định có vẽ mang tính “tự kỷ”, tâm lý “đông á bệnh phu” cho mình là thấp kém là có thật trong thời buổi hiện nay, điều đó hoàn toàn không nên.
Tất cả những thứ tạm cho là thói hư tật xấu đều có thể thay đổi và sửa chữa được thông qua giáo dục, phải bắt đúng bệnh, và đặc biệt ai là người có trách nhiệm chữa bệnh cho dân tộc.
Đã qua cái thời ca ngợi đất nước ta rừng vàng biển bạc, ruộng lúa phì nhiêu cò bay thẳng cánh, con người Việt Nam cần cù thông minh. Thì nay, hoàn toàn ngược lại, người Việt lại nói ngược lại hết và cảm thấy vui sướng vì điều đó, có vẽ như mình đã tự bắt đúng bệnh của mình.
Có lẽ truyền thông báo chí và tất cả người Việt chúng ta đang chấp nhận một sự liên hệ nhân quả như vậy, nước ta nghèo là do người Việt của chúng ta có nhiều thói hư tật xấu.
Hết nói người Việt nói chung có nhiều thói hư tật xấu, rồi người miền này nói xấu người miền kia nữa. Người Hà Nội nói xấu người Sài gòn, người Sài gòn chê người Hà Nội, chê người Miền Tây, người Miền Trung cũng không tha. Nói chung khắp VN ở đâu cũng xấu, là người Việt là xấu !!! Mà ngộ ghê, không bao giờ người miền này mà khen người miền kia, chỉ khen người miền mình với nhau mà thôi.
Có rất nhiều người Việt trong chúng ta thần tượng người Do Thái, bằng chứng là trong thời gian gần đây có rất nhiều sách vở viết về sự thành công của người Do Thái, với một nhận định hết sức chủ quan là người Do Thái là một chủng tộc thật sự khác biệt, có gen thông minh có sẵn trong người, sinh ra đã thông minh, đó là một nhận định hoàn toàn sai lầm và đó là mầm mống của tư tưởng phân biệt chủng tộc ngược, tự cho mình là thấp kém hơn họ từ lúc mới sinh.
Thật sự, người Do Thái hay người Việt sinh ra điều giống nhau về mặt sinh học, hay nói nôm na là giống như hay cái máy vi tính còn mới có những phần cứng hoàn toàn giống nhau. Qua thời gian, tác động của môi trường, cộng đồng do giáo dục người Do Thái “thông minh hơn” và người Việt sẽ có …nhiều thói hư tật xấu, là do cái máy tính Việt được cài đặt những phần mềm không được tốt giống như người DT.
Nói thế, vốn từ lúc mới sinh ra con người ai cũng như ai, qua thời gian sẽ khác. Cái đó do giáo dục. Vì vậy, thay vì nói người Việt có nhiều thói hư tật xấu thì chúng ta nên nhìn nhận thẳng vào cái hệ thống giáo dục và môi trường của người Việt như thế nào, chúng ta sẽ thấy dễ dàng ai mới thật sự là người có trách nhiệm làm cho người Việt xấu hơn hay tốt hơn.
Thật tế tôi cũng đã tiếp xúc với rất nhiều người Do Thái, có rất nhiều lý do làm họ giỏi, như gia đình, tôn giáo của họ.v.v…nhưng tuyệt nhiên không phải bẩm sinh mà họ đã thành con người giỏi giang hơn những chủng tộc khác.
Đứng trước những trì truệ của xã hội, người Việt chúng ta nói chung hay giới truyền thông nói riêng hay có những nhận định có vẽ mang tính “tự kỷ”, tâm lý “đông á bệnh phu” cho mình là thấp kém là có thật trong thời buổi hiện nay, điều đó hoàn toàn không nên.
Tất cả những thứ tạm cho là thói hư tật xấu đều có thể thay đổi và sửa chữa được thông qua giáo dục, phải bắt đúng bệnh, và đặc biệt ai là người có trách nhiệm chữa bệnh cho dân tộc.
Sunday, 27 July 2014
Bài thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Nguyễn Trung Kiên
Trung thực cũng là quà
Có chàng trai nghèo, ngày lễ Tình nhân không có tiền mua quà tặng bạn gái, nghĩ mãi mới nảy ra một ý.
Chàng trai đến cửa hàng bán đồ pha lê năn nỉ cô bán hàng bán một món đồ bị vỡ hình trái tim, với giá gần như cho không. Chàng hẹn sáng ngày Valentine sẽ đến nhận và không quên dặn cô bán hàng gói lại thật cẩn thận.
Sáng hôm sau chàng ung dung đến nhận quà và đến thẳng nhà bạn gái. Trước mặt nàng, chàng giả vờ hấp tấp ngã làm vỡ món quà quý.
Vẻ hối lỗi, chàng gỡ món quà ra rồi ngẩn người. Không ngờ cô bán hàng đã quá cẩn thận, gói riêng từng mảnh vỡ…
Saturday, 26 July 2014
Cuối cùng mọi thứ sẽ ổn
Tôi đứng trên sân thượng tòa chung cư 9 tầng. Gió lồng lộng thổi vào mặt ... Tôi không biết mình đã làm sai điều gì, tất cả mọi thứ đang quay lưng với tôi, hình như không một ai trên thế giới này có thể hiểu được tôi.
Nỗi đau của tôi quá lớn, không ai, phải, không ai có thể chia sẻ được với tôi! Tôi đau xót vì thấy mình thật cô đơn .... Tôi muốn mình thoát khỏi tình trạng này, tôi đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Thế nên ... tôi quyết định… nhảy xuống. Có lẽ đó là cách duy nhất giải thoát tôi khỏi muộn phiền .....
Ngang qua tầng 9 … tôi nhìn thấy gương mặt sưng húp của người phụ nữ ấy. Bà là y tá của một phòng mạch tư. Bao nhiêu tiền kiếm được đều được lão chồng tệ bạc nướng vào sòng bạc. Không biết bao nhiêu lần hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bà. Vậy là hôm nay ... bà lại vừa hứng chịu một cơn thịnh nộ…
Tầng 8 … cái dáng khắc khổ của ông lão cô đơn. Ông ở chung cư này đã lâu rồi, hàng tháng đều có tiền trợ cấp nhưng tuyệt nhiên không một ai đến thăm ông. Ngày ngày ông vẫn lục lọi trong hộp thư của mình rồi lặng lẽ trở lên tay không. Vậy là hôm nay … ông vẫn chẳng có thư …
Tầng 7 … cậu sinh viên vẫn đang cắm cúi vào trang việc làm của tờ tạp chí. Tốt nghiệp với bảng thành tích không tốt lắm, thế nên mãi mà cậu vẫn chưa tìm được một việc gì tử tế. Gấp tờ báo lại. Vậy là hôm nay, cuộc tìm kiếm của cậu vẫn vô vọng.
Tầng 6 … cô gái trẻ vừa chia tay với bạn trai. Tôi từng thấy họ rất thắm thiết bên nhau, rồi chẳng hiểu lý do gì chàng trai không đến thăm cô nữa. Cô gái ở lì trong phòng, cô không có nhiều bạn. Cô khóc. Vậy là hôm nay … cô vẫn không có gì ngoài một tình yêu đã mất …
Tầng 5 … đôi vợ chồng cãi nhau inh ỏi. Cả hai đều là công nhân của nhà máy dệt. Thu nhập không đủ đáp ứng cho nhu cầu sinh hoạt, điều đó khiến họ trở nên cáu gắt và nóng giận với tất cả mọi thứ xung quanh. Vậy là hôm nay… họ lại có thêm một trận tranh cãi nảy lửa, để tạm quên đi cuộc mưu sinh…
Tầng 4 … thằng bé vừa thi trượt đại học. Nó được dạy bảo rằng sẽ không làm được gì nếu không đỗ đại học. Chăm chỉ học hành bấy lâu, kết quả lại ko như mong muốn. Nó thẫn thờ đi ra đi vào. Chui vào cái góc nhỏ của nó. Vậy là hôm nay… nó vẫn không tìm thấy một điều gì mới mẻ cho cuộc sống sau này…
Tầng 3 … cô gái làng chơi tỉnh dậy sau một đêm bù khú. Thân con gái đem ra làm trò vui, có ai muốn đâu nhưng vì cái ăn nên phải thế. Cô khoác lên mình cái áo mỏng tang, chuẩn bị cho một đêm bất tận. Chẳng ai yêu thương cô, cô cũng chẳng quan tâm, đời nó bạc là thế. Vậy là hôm nay… cô lại tiếp tục cái kiếp “vợ của thiên hạ”…
Tầng 2 … ông giáo nghèo mệt mỏi nằm vật ra sàn. Những tưởng dạy học là một nghề thanh cao, nhưng đời sống đạo đức suy tàn khiến ông nhận ra mình bất lực. Chứng kiến lứa học trò mình cố công dạy dỗ lần lượt đi vào băng hoại, ông thở dài ngao ngán. Vậy là hôm nay… ông tiếp tục ray rứt vì vẫn chưa làm tròn thiên chức của một người thầy…
Tầng 1 … tay nát rượu la hét ỏm tỏi. Không ai hiểu vì sao hắn cứ say xỉn như thế. Chưa bao giờ nhìn thấy hắn tỉnh, mà có lẽ cũng chẳng bao giờ hắn tỉnh. Vùi đầu bên ly rượu, cuộc đời hắn cũng chông chênh như bước chân khi say của hắn. Vậy là hôm nay … hắn vẫn không tỉnh được…
Tầng trệt … đột nhiên tôi nhận ra, mỗi người trong chúng ta đều có những vấn đề riêng của mình. Và khi chứng kiến hoàn cảnh của người khác, tôi nghĩ dường như nỗi đau của mình vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng, rằng mình vẫn chưa phải là người bất hạnh nhất. Tôi muốn được làm lại. Nhưng quá trễ rồi … mặt đất đã ở trước mắt …
Tầng 1, tầng 2, tầng 3 … mọi người ùa ra vây quanh tôi. Ai đó thốt lên, “Đây là người sống cùng chung cư với chúng ta mà”, “Chắc tuyệt vọng lắm nên mới như thế”. Họ đứng đó, nhìn vào tôi, và có lẽ họ đang nghĩ “Hóa ra mình chưa phải là người bất hạnh nhất”.
>>> Thế đấy, đứng trước nỗi đau của mình, ai cũng nghĩ mình thật nhỏ bé và lối thoát duy nhất dường như chính là cái chết.
Nhưng tôi tin, chết chỉ là chạy trốn một cách hèn nhát thôi, nó chẳng giải quyết được gì ngoài việc đánh mất tất cả những gì còn lại, mà lẽ ra, với những thứ ấy biết đâu sẽ làm được tốt hơn. Vì thế phải suy nghĩ kỹ ... trước khi nhảy xuống...
Tôi bừng tỉnh, chỉ là một giấc mơ. Thật tốt vì ít ra tôi vẫn còn cơ hội. Mặt trời vẫn sáng, tôi mỉm cười, bắt đầu tìm cho mình một lối đi, không bao giờ là quá muộn khi học được cách bước trên nỗi đau!
(Sưu tầm)
Subscribe to:
Comments (Atom)










