Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ có một người con gái khi sinh ra đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, chịu nhiều thương đau nhưng ông trời bất công vẫn nỡ dập vùi nàng. Ông đã ban cho nàng một nhan sắc. ...vô cùng xấu xí , càng lớn nàng càng xấu. ..xấu đến nỗi ma cũng chê, quỷ cũng hờn. Mọi người đều xa lánh và ruồng bỏ nàng. Nàng buồn lắm. ...cho đến tuổi lấy chồng không có chàng trai nào chịu nhòm ngó tới nàng. Nàng càng buồn hơn và một ngày nọ nàng đã nghĩ đến cái chết. ..thương tâm quá...
Trước khi chết nàng nước mắt lưng tròng chắp tay xin với trời phật rằng:
Sống trời cho con một số phận không được bằng người. Người đời chê bai ruồng bỏ con, xa lánh con, con không được một ai thương yêu cả. Nay chết đi xin trời cho con kiếp sau được đầu thai làm một loài. ...mà người đời chỉ một lần thấy con thì sẽ yêu con mãi mãi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ được con và cũng sẽ chịu sự ruồng bỏ của mọi người.... như con từng phải chịu.
Nàng chết đi trời động lòng thương xót vài ngày sau trên mộ nàng mọc lên một loài hoa đẹp lạ lùng và quyến rũ . Người đời tò mò hái hoa về dùng thử thấy có cảm giác lạ chưa được nến trải bao giờ. .....và lời nguyền của nàng đã trở thành hiện thực
Người đời. ..ai đã từng dùng loại cây này sẽ không bao giờ từ bỏ được. ...Nếu muốn bỏ cũng phải trải qua sự đau đớn về thể xác. ...Sự đau khổ về tinh thần. ...và hơn thế nữa là sự ruồng bỏ và xa lánh của mọi người như cô gái đã từng chịu khi xưa.
No comments:
Post a Comment