Tuesday, 29 July 2014

Người Việt tự nói xấu mình

Khi gõ vào google từ khóa “thói xấu người việt” chúng ta có 1.490.000 kết quả trong vòng 0,17 giây. Điều đo cho thấy ngày nay có sự bùng nổ các bài báo vạch trần hay mô tả cái thói hư tật xấu của người Việt, làm cho chúng ta có cảm giác rằng người Việt đang ngày càng xấu đi. Hay, tất cả sự bế tắc xã hội, đạo đức xuống cấp, đất nước trì truệ đều do …người Việt có nhiều tật xấu.
Đã qua cái thời ca ngợi đất nước ta rừng vàng biển bạc, ruộng lúa phì nhiêu cò bay thẳng cánh, con người Việt Nam cần cù thông minh. Thì nay, hoàn toàn ngược lại, người Việt lại nói ngược lại hết và cảm thấy vui sướng vì điều đó, có vẽ như mình đã tự bắt đúng bệnh của mình.
Có lẽ truyền thông báo chí và tất cả người Việt chúng ta đang chấp nhận một sự liên hệ nhân quả như vậy, nước ta nghèo là do người Việt của chúng ta có nhiều thói hư tật xấu.
Hết nói người Việt nói chung có nhiều thói hư tật xấu, rồi người miền này nói xấu người miền kia nữa. Người Hà Nội nói xấu người Sài gòn, người Sài gòn chê người Hà Nội, chê người Miền Tây, người Miền Trung cũng không tha. Nói chung khắp VN ở đâu cũng xấu, là người Việt là xấu !!! Mà ngộ ghê, không bao giờ người miền này mà khen người miền kia, chỉ khen người miền mình với nhau mà thôi.
Có rất nhiều người Việt trong chúng ta thần tượng người Do Thái, bằng chứng là trong thời gian gần đây có rất nhiều sách vở viết về sự thành công của người Do Thái, với một nhận định hết sức chủ quan là người Do Thái là một chủng tộc thật sự khác biệt, có gen thông minh có sẵn trong người, sinh ra đã thông minh, đó là một nhận định hoàn toàn sai lầm và đó là mầm mống của tư tưởng phân biệt chủng tộc ngược, tự cho mình là thấp kém hơn họ từ lúc mới sinh.
Thật sự, người Do Thái hay người Việt sinh ra điều giống nhau về mặt sinh học, hay nói nôm na là giống như hay cái máy vi tính còn mới có những phần cứng hoàn toàn giống nhau. Qua thời gian, tác động của môi trường, cộng đồng do giáo dục người Do Thái “thông minh hơn” và người Việt sẽ có …nhiều thói hư tật xấu, là do cái máy tính Việt được cài đặt những phần mềm không được tốt giống như người DT.
Nói thế, vốn từ lúc mới sinh ra con người ai cũng như ai, qua thời gian sẽ khác. Cái đó do giáo dục. Vì vậy, thay vì nói người Việt có nhiều thói hư tật xấu thì chúng ta nên nhìn nhận thẳng vào cái hệ thống giáo dục và môi trường của người Việt như thế nào, chúng ta sẽ thấy dễ dàng ai mới thật sự là người có trách nhiệm làm cho người Việt xấu hơn hay tốt hơn.
Thật tế tôi cũng đã tiếp xúc với rất nhiều người Do Thái, có rất nhiều lý do làm họ giỏi, như gia đình, tôn giáo của họ.v.v…nhưng tuyệt nhiên không phải bẩm sinh mà họ đã thành con người giỏi giang hơn những chủng tộc khác.
Đứng trước những trì truệ của xã hội, người Việt chúng ta nói chung hay giới truyền thông nói riêng hay có những nhận định có vẽ mang tính “tự kỷ”, tâm lý “đông á bệnh phu” cho mình là thấp kém là có thật trong thời buổi hiện nay, điều đó hoàn toàn không nên.
Tất cả những thứ tạm cho là thói hư tật xấu đều có thể thay đổi và sửa chữa được thông qua giáo dục, phải bắt đúng bệnh, và đặc biệt ai là người có trách nhiệm chữa bệnh cho dân tộc.

Sunday, 27 July 2014

Bài thơ Đôi Dép


Bài thơ đầu anh viết tặng em 
Là bài thơ anh kể về đôi dép 
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết 
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ 

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ 
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước 
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược 
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau 

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao 
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp 
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác 
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia 

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi 
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng 
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết 
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu 

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau 
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía 
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế 
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh 

Đôi dép vô tri khắng khít song hành 
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối 
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội 
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi 

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời 
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái 
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại 
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung 

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song 
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc 
Chỉ còn một là không còn gì hết 
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

                                Nguyễn Trung Kiên

Trung thực cũng là quà


Có chàng trai nghèo, ngày lễ Tình nhân không có tiền mua quà tặng bạn gái, nghĩ mãi mới nảy ra một ý.

Chàng trai đến cửa hàng bán đồ pha lê năn nỉ cô bán hàng bán một món đồ bị vỡ hình trái tim, với giá gần như cho không. Chàng hẹn sáng ngày Valentine sẽ đến nhận và không quên dặn cô bán hàng gói lại thật cẩn thận.

Sáng hôm sau chàng ung dung đến nhận quà và đến thẳng nhà bạn gái. Trước mặt nàng, chàng giả vờ hấp tấp ngã làm vỡ món quà quý.

Vẻ hối lỗi, chàng gỡ món quà ra rồi ngẩn người. Không ngờ cô bán hàng đã quá cẩn thận, gói riêng từng mảnh vỡ…

Saturday, 26 July 2014

Cuối cùng mọi thứ sẽ ổn

Tôi đứng trên sân thượng tòa chung cư 9 tầng. Gió lồng lộng thổi vào mặt ... Tôi không biết mình đã làm sai điều gì, tất cả mọi thứ đang quay lưng với tôi, hình như không một ai trên thế giới này có thể hiểu được tôi.
Nỗi đau của tôi quá lớn, không ai, phải, không ai có thể chia sẻ được với tôi! Tôi đau xót vì thấy mình thật cô đơn .... Tôi muốn mình thoát khỏi tình trạng này, tôi đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Thế nên ... tôi quyết định… nhảy xuống. Có lẽ đó là cách duy nhất giải thoát tôi khỏi muộn phiền .....
Ngang qua tầng 9 … tôi nhìn thấy gương mặt sưng húp của người phụ nữ ấy. Bà là y tá của một phòng mạch tư. Bao nhiêu tiền kiếm được đều được lão chồng tệ bạc nướng vào sòng bạc. Không biết bao nhiêu lần hắn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bà. Vậy là hôm nay ... bà lại vừa hứng chịu một cơn thịnh nộ…
Tầng 8 … cái dáng khắc khổ của ông lão cô đơn. Ông ở chung cư này đã lâu rồi, hàng tháng đều có tiền trợ cấp nhưng tuyệt nhiên không một ai đến thăm ông. Ngày ngày ông vẫn lục lọi trong hộp thư của mình rồi lặng lẽ trở lên tay không. Vậy là hôm nay … ông vẫn chẳng có thư …
Tầng 7 … cậu sinh viên vẫn đang cắm cúi vào trang việc làm của tờ tạp chí. Tốt nghiệp với bảng thành tích không tốt lắm, thế nên mãi mà cậu vẫn chưa tìm được một việc gì tử tế. Gấp tờ báo lại. Vậy là hôm nay, cuộc tìm kiếm của cậu vẫn vô vọng.
Tầng 6 … cô gái trẻ vừa chia tay với bạn trai. Tôi từng thấy họ rất thắm thiết bên nhau, rồi chẳng hiểu lý do gì chàng trai không đến thăm cô nữa. Cô gái ở lì trong phòng, cô không có nhiều bạn. Cô khóc. Vậy là hôm nay … cô vẫn không có gì ngoài một tình yêu đã mất …
Tầng 5 … đôi vợ chồng cãi nhau inh ỏi. Cả hai đều là công nhân của nhà máy dệt. Thu nhập không đủ đáp ứng cho nhu cầu sinh hoạt, điều đó khiến họ trở nên cáu gắt và nóng giận với tất cả mọi thứ xung quanh. Vậy là hôm nay… họ lại có thêm một trận tranh cãi nảy lửa, để tạm quên đi cuộc mưu sinh…
Tầng 4 … thằng bé vừa thi trượt đại học. Nó được dạy bảo rằng sẽ không làm được gì nếu không đỗ đại học. Chăm chỉ học hành bấy lâu, kết quả lại ko như mong muốn. Nó thẫn thờ đi ra đi vào. Chui vào cái góc nhỏ của nó. Vậy là hôm nay… nó vẫn không tìm thấy một điều gì mới mẻ cho cuộc sống sau này…
Tầng 3 … cô gái làng chơi tỉnh dậy sau một đêm bù khú. Thân con gái đem ra làm trò vui, có ai muốn đâu nhưng vì cái ăn nên phải thế. Cô khoác lên mình cái áo mỏng tang, chuẩn bị cho một đêm bất tận. Chẳng ai yêu thương cô, cô cũng chẳng quan tâm, đời nó bạc là thế. Vậy là hôm nay… cô lại tiếp tục cái kiếp “vợ của thiên hạ”…
Tầng 2 … ông giáo nghèo mệt mỏi nằm vật ra sàn. Những tưởng dạy học là một nghề thanh cao, nhưng đời sống đạo đức suy tàn khiến ông nhận ra mình bất lực. Chứng kiến lứa học trò mình cố công dạy dỗ lần lượt đi vào băng hoại, ông thở dài ngao ngán. Vậy là hôm nay… ông tiếp tục ray rứt vì vẫn chưa làm tròn thiên chức của một người thầy…
Tầng 1 … tay nát rượu la hét ỏm tỏi. Không ai hiểu vì sao hắn cứ say xỉn như thế. Chưa bao giờ nhìn thấy hắn tỉnh, mà có lẽ cũng chẳng bao giờ hắn tỉnh. Vùi đầu bên ly rượu, cuộc đời hắn cũng chông chênh như bước chân khi say của hắn. Vậy là hôm nay … hắn vẫn không tỉnh được…
Tầng trệt … đột nhiên tôi nhận ra, mỗi người trong chúng ta đều có những vấn đề riêng của mình. Và khi chứng kiến hoàn cảnh của người khác, tôi nghĩ dường như nỗi đau của mình vẫn chưa đến nỗi tuyệt vọng, rằng mình vẫn chưa phải là người bất hạnh nhất. Tôi muốn được làm lại. Nhưng quá trễ rồi … mặt đất đã ở trước mắt …
Tầng 1, tầng 2, tầng 3 … mọi người ùa ra vây quanh tôi. Ai đó thốt lên, “Đây là người sống cùng chung cư với chúng ta mà”, “Chắc tuyệt vọng lắm nên mới như thế”. Họ đứng đó, nhìn vào tôi, và có lẽ họ đang nghĩ “Hóa ra mình chưa phải là người bất hạnh nhất”.
>>> Thế đấy, đứng trước nỗi đau của mình, ai cũng nghĩ mình thật nhỏ bé và lối thoát duy nhất dường như chính là cái chết.
Nhưng tôi tin, chết chỉ là chạy trốn một cách hèn nhát thôi, nó chẳng giải quyết được gì ngoài việc đánh mất tất cả những gì còn lại, mà lẽ ra, với những thứ ấy biết đâu sẽ làm được tốt hơn. Vì thế phải suy nghĩ kỹ ... trước khi nhảy xuống...
Tôi bừng tỉnh, chỉ là một giấc mơ. Thật tốt vì ít ra tôi vẫn còn cơ hội. Mặt trời vẫn sáng, tôi mỉm cười, bắt đầu tìm cho mình một lối đi, không bao giờ là quá muộn khi học được cách bước trên nỗi đau!

(Sưu tầm)

Mưa


Mưa trải lê trên giấc mộng vàng
Mưa về thấm ướt cả dương gian
Mưa cho tan tác lòng nhân thế
Mưa xuống từng cơn bước lỡ làng

Mưa vẫn mưa bay cuối mạn trời
Mưa sầu ru nhịp khúc đơn côi
Mưa như trút nỗi buồn nhung nhớ
Mưa buốt tim đơn phủ lạnh người

Mưa vẫn mưa rơi khắp nẻo đường
Mưa làm cho bến mộng sầu vương
Mưa xuyên kẽ lá rời trăm ngả
Mưa lộng âm vang khúc đoạn trường

Mưa vẫn mưa bay giữa phố phường
Mưa nhòa dấu tích bóng người thương
Mưa trôi cả khối tình duyên lỡ
Mưa đổ mịt mờ chốn viễn phương

Mưa đã phôi pha ước mặn nồng
Mưa hoài day dứt kẻ chờ trông
Mưa khơi lạnh bến tình xuân mộng
Mưa xói đau thương kỉ niệm lòng

                                 Viễn Phương

Tình già



Chưa cùng uống chén rượu say
Giấc đêm chưa thoả nỗi ngày mà thương
Em giờ chẳng thể lạc đường
Tóc anh rẽ lối màn sương rủ mòn
Phủ mờ tuổi tác phấn son
Tát trong quá khứ nét còn nét rơi
Rượu em đã uống cùng người
Rượu anh đã uống ở nơi đứng ngồi
Lửa bén cơm chỉ nửa nồi
Tình già uống chẳng cạn hơi rượu đầy
Ngượng ngùng nói ngượng ngùng tay
Tình già uống rượu chẳng say chỉ nồng

                                            Bùi Kim Anh

Friday, 25 July 2014

Phải chăng sẽ mãi là niềm đau ?

Một công nhân làm cho một công ty Nhật ở Việt Nam kể lại khi một kỹ sư Nhật về nước ông ấy không ngại ngần nói với người công nhân Việt Nam: “Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ. Đấy là vì các anh chỉ biết nghĩ đến những cái lợi lộc nhỏ của cá nhân mà không biết nghĩ đến cái lợi lớn của chung”.Rồi viên kỹ sư minh họa: “Một cái vít chúng tôi phải mang từ Nhật sang giá 40.000đ mà rơi xuống đất thì công nhân Việt Nam các anh thản nhiên dẫm lên hoặc đá lăn đi mất vì nó không phải của các anh. Nhưng các anh đánh rơi điếu thuốc lá đang hút dở giá 1.000đ thì các anh sẵn sàng nhặt lên và hút tiếp cho dù nó bị bẩn chỉ vì nó là của các anh. Hay như cuộn cáp điện chúng tôi nhập về giá 5 triệu/m, nhưng các anh cắt trộm bán được có vài trăm nghìn/m. Tất cả những việc làm đó mang lại chút lợi lộc cho các anh nhưng gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp vì chúng tôi phải nhập bổ sung hoặc nhập thừa so với cần thiết”.
Còn lái xe của viên kỹ sư đó thì được ông ấy tặng quà có giá trị và được nghe ông ấy “tâm sự” như sau: “Tôi rất cảm ơn anh lái xe an toàn cho tôi suốt 5 năm qua. Vì anh là người bảo đảm mạng sống của tôi nên anh làm gì tôi cũng chiều nhưng anh đừng tưởng anh làm gì sai mà tôi không biết.
Anh đưa đón tôi ra sân bay quãng đường chỉ hơn 30km anh khai là hơn 100km tôi cũng ký, anh khai tăng việc mua xăng, thay dầu tôi cũng ký là vì tôi cần anh vui vẻ lái xe để tôi được an toàn. Nhưng anh và các công nhân Việt Nam đừng tưởng là các anh vặt được người Nhật . Các anh nên biết rằng lẽ ra chúng tôi có thể trả lương cao hơn hoặc tăng lương nhiều hơn cho các anh.
Nhưng đáng phải tăng lương cho các anh 500.000đ thì chúng tôi chỉ tăng 200.000đ. Còn 300.000đ chúng tôi phải giữ lại để chi trả bù đắp cho những trò vụn vặt hay phá hoại của các anh. Cuối cùng là tự các anh hại các anh thôi. Còn chúng tôi cũng chỉ là lấy của người Việt cho người Việt chứ chúng tôi không mất gì cả”.
Nguồn Internet
(Không rõ tác giả)

Tuesday, 22 July 2014

Cần cái tâm và sự hỗ trợ

Trẻ tự kỷ khác với những trẻ khuyết tật khác về tai, mắt, vận động... vì trẻ tự kỷ bị rối loạn từ cơ quan trung ương là não nên khuyết tật kéo dài suốt đời và rất khó can thiệp. Như một người từ hành tinh khác đến, trẻ tự kỷ không tự biết mình và cũng không biết đến người khác.

Làm thế nào để trẻ hướng nhập vào thế giới hiện tại với mọi người là tùy thuộc rất lớn vào cách chăm sóc và điều trị của chúng ta nhằm giúp trẻ tự kỷ giao tiếp được với những người chung quanh.
Vì mức độ khiếm khuyết của từng trẻ tự kỷ khác nhau, rối loạn về các giác quan, tâm lý vận động, nhận thức, hành vi...  cũng khác nhau nên các phương pháp giáo dục phải phù hợp với từng trẻ và nhóm trẻ cùng trí não phát triển bằng kế hoạch cá nhân, biện pháp tổng hợp và phương pháp y sinh. Đó là lý do vì sao thầy cô dạy chuyên biệt phải tốt nghiệp từ trường đại học hay cao đẳng mầm non khoa đặc biệt.
Không những thế, để trở thành giáo viên dạy chuyên biệt, thầy cô còn phải được huấn luyện nhiều lần, thực tập ở các trường chuyên biệt mới có thể bước vào các trung tâm hay trường chuyên biệt dạy và chăm sóc trẻ tự kỷ.
Hơn thế nữa, nếu thiếu cái “tâm” chăm lo trẻ tự kỷ thì thầy cô chuyên biệt dễ rơi vào stress, biểu hiện trầm cảm hay có những hành động đánh đập trẻ, quát mắng, đe dọa làm cho trẻ bức xúc. Không bày tỏ được do thiếu nhận thức hoặc thiếu ngôn ngữ diễn đạt, trẻ bùng nổ, tăng động mạnh hơn không theo mong muốn của chúng ta, làm chúng ta bực tức, căng thẳng hơn với trẻ như trong trường hợp các thầy cô dạy trẻ của trường Anh Vương.
Tại sao tình trạng này vẫn xảy ra khá phổ biến làm cho xã hội bức xúc, không đồng tình? Đó là vì nền giáo dục chuyên biệt chúng ta thiếu sự quan tâm chăm sóc trẻ tự kỷ, mà trẻ tự kỷ ngày càng gia tăng nhanh chóng trong gần mười năm trở lại đây. Các bệnh viện nhi, trung tâm thần kinh nhi ở TP.HCM cũng đã quá tải, phải hẹn phụ huynh mang trẻ đến khám ở nhiều tháng sau.
Nhiều phụ huynh có con tự kỷ chạy đôn đáo tìm trường cho con, tìm không được thì thuê thầy cô giáo mầm non về nhà dạy, hoặc lập nhóm dạy. Mà nếu dạy không đúng phương pháp sẽ dẫn đến phí phạm thời gian can thiệp hiệu quả của trẻ. Nhiều phụ huynh ở các tỉnh lên thành phố tìm trường cho con, thuê nhà gần trường cho con học, sinh hoạt phí tính cả học phí hơn 15 triệu đồng/tháng. Người nghèo thì phải đành chịu cho con khuyết tật suốt đời.
Không có con đường nào khác để giải quyết tình trạng này là nhà nước cần quan tâm hơn nữa trước một thực tế số trẻ tự kỷ ngày càng tăng đến mức báo động hiện nay. Cần tăng cường giáo viên chuyên biệt tại các trường đại học và cao đẳng sư phạm mầm non khoa đặc biệt, thống nhất chương trình giảng dạy, mở các trường chuyên biệt công dạy trẻ tự kỷ, lập các trung tâm tư vấn, lập quỹ hỗ trợ gia đình nghèo có con mắc chứng tự kỷ. Nhà nước cũng cần giải quyết một số chế độ chính sách cho phụ huynh nghèo có con bị tự kỷ, hỗ trợ các trường dân lập tư thục về cơ sở vật chất mở trường... Trong luật chăm sóc trẻ em, hay luật khuyết tật cần bổ sung chế độ chăm sóc giáo dục trẻ tự kỷ.
 Có như vậy tình hình khó khăn nêu trên mới được cải thiện, không để mỗi người tự lo, mỗi người làm một cách khác nhau, thiếu phương pháp dẫn đến giáo dục trẻ không hiệu quả, ảnh hưởng đến tương lai của trẻ, khó khăn cho cuộc sống gia đình và an ninh trật tự của xã hội.
Minh Anh (Theo TNO)

Saturday, 19 July 2014

Đừng đánh con đau...

Sáng sớm, vừa mở cửa ra ban công thì nghe tiếng khóc từ nhà bên kia đường. Chị hàng xóm tay cầm cây chổi quét nhà, quất túi bụi vào cô con gái chừng 8 tuổi.



Tiếng bác hàng xóm nói với qua: "Đừng đánh con nhỏ nữa...". Như dầu đổ thêm lửa, mẹ đánh con hăng hơn. Cô bé oằn lưng dưới đòn của mẹ. Khi tôi chạy xuống thì mọi chuyện đã kết thúc. Con líu ríu leo lên xe, mẹ chở đi học.
Chuyện này khiến tôi nhớ cũng có lần ở khu vui chơi của trẻ ở Vincom. Một bà mẹ đã dùng hết sức bình sinh tát liên tục vào cô con gái 4 tuổi. Khi đám đông hiếu kỳ tụ lại nhìn, bà mẹ càng đánh con hung tợn, vừa đánh vừa gào, thậm chí nhấc cả thân hình bé nhỏ của bé dập rầm rầm vào vách kiếng. Khi đó, tôi chỉ biết lao tới giằng lấy đứa bé và nói: "Bé đang đau lắm, chị đừng đánh con nữa". Tôi nói với cô bé: "Con xin lỗi mẹ liền đi…". Cô bé khóc ngất và lắc đầu. Bà mẹ không thể đánh tôi - người lạ đang đối diện với bà, nên bà dừng tay.
Tôi mang cô bé vào bên trong. Cô bé nhìn tôi khóc nức nở. Bà mẹ ngồi ở góc khác liếc nhìn tôi và cô bé. Bà cũng cúi gằm mặt. Khi liếc nhìn thấy mẹ khóc, bé bật đứng dậy, cúi gằm mặt xuống, bước từng bước nhỏ phân vân và chậm rãi đến ôm lấy vai mẹ khóc òa và nói: "Con xin lỗi mẹ!".
Bà mẹ cũng khóc. Bà nói với tôi: "Bình thường nó ngoan lắm, sao hôm nay nó lì tui nói nó không nghe. Kêu về hoài mà không chịu về còn hỗn!".
Tôi nhìn sự ân hận trong nước mắt của chị. Bởi bà mẹ nào cũng có đôi lần như thế. Đánh con, dùng sức mạnh sẵn có của mình và quyền làm cha mẹ để trút những cơn lửa giận vào con trẻ. Đôi khi không hẳn vì lỗi lầm của con, mà vì sĩ diện, vì bực tức những người lớn khác.
Tôi cũng đã từng phạt con mình bằng roi. Vì bác giúp việc rên rỉ kể tội bé My. Tôi phạt đòn con vì không kiềm chế khi hỏi kiểu gì thì bé cũng không nói.
Tối đó, tôi xin lỗi bé My vì mẹ đã không biết kiềm chế cơn giận. Bé My thủ thỉ: "Con cũng xin lỗi mẹ. Lỗi của con là làm mẹ nổi giận. Lúc đó con không trả lời mẹ vì có bà Năm ở đó. Con chỉ muốn trả lời khi chỉ có hai mẹ con mình...".
Kể từ lần đó, tôi thấy rất đáng xấu hổ. Bởi những đứa trẻ - con của chúng ta luôn là những đứa trẻ độ lượng và chính chúng mới là người dạy chúng ta những bài học làm cha mẹ tốt. Và trút bực tức vào con mình chính là điều tệ hại.

Ngọc Minh

Sự khác nhau giữa vợ và bồ

So sánh giữa vợ và bồ
Có nhiều thứ khác, hô hô, xem nào…
Chồng thì vợ bảo già sao
Bồ bảo chững chạc, nghe nao cả lòng.
Lúc say vợ mắng hư không
Bồ nói nhỏ nhẹ: “Đàn ông đó mà…”.
Khi hứng ta hát ta ca
Vợ trề môi bảo đang “la” hả chàng?
Bồ thì lời nói nhẹ nhàng
Khen anh giọng tốt, thuộc hàng… gần sao.
Vợ bảo may mắn biết bao
Cưới được cô ấy, “con” nào ngon hơn
Bồ thì tỏ vẻ mang ơn
Và ít hoạch họe, giận hờn với ta.
Có dịp du lịch, chơi xa
Vợ thích khám phá, la cà nhiều nơi
Bồ thì lại ít ham chơi
Chỉ thích ru rú “xông hơi” trong phòng.
Bia rượu – sở thích quý ông
Bồ mua ngay tặng mà không phàn nàn
Vợ thì lệ giọt chứa chan
Kể lể vanh vách hại gan, ruột phèo.
Đi chơi bồ rủ ta theo
Vợ bảo tiết kiệm, bỏ heo, ở nhà.
Bồ thì ríu rít quanh ta
Hỏi nàng có đẹp như là nàng tiên
Vợ thì câu hỏi thường xuyên
Ông thấy tui béo tròn viền phải không?
Vợ nhìn tiền điện buồn lòng
Bồ nhìn đèn sáng nhảy vòng, vui vui.
Nhìn cửa phòng tắm bùi ngùi
Bồ quấn khăn trắng thơm mùi nước hoa
Vợ thì đồ bộ xuề xòa
Chưa kịp chải tóc tay vò giặt khăn.
Tiền hết, bồ “hơi” lăn tăn
Có vẻ “thông cảm” ít căng với mình
Vợ thì tra khảo, tường trình
Vừa đay vừa nghiến muốn phình lỗ tai.
Cuối tuần hàng quán lai rai
Vợ nhìn rõ món hàng dài menu
Tìm món rẻ, kẻo thất thu
Bồ thì ngược lại, tìm “gu” chỗ ngồi.
Bồ thì gọi “Anh” ngọt môi
Vợ thì gọi “Bố thằng Còi” nó đâu.
Khi ăn bồ ngồi bên hầu
Vợ thì mặc kệ, thiệt rầu chứ ta
Ngày lễ mua tặng món quà
Vợ liền miệng hỏi giá là bao nhiêu?
Bồ thì nhí nhảnh, nựng yêu
Khen quà đẹp quá, em “chiều” anh ngay.
Nhưng:
Bồ thì hạnh phúc… gang tay
Vợ thì hạnh phúc kiếp này dựng xây.
Vợ an ủi lúc sa lầy
Bồ chuồn êm đẹp, thân này trắng tay.
Quanh đi quẩn lại hàng ngày
Chỉ có mình vợ thân gầy giúp ta
Lo con lo cả việc nhà
Ai so sánh được, nhất là vợ thôi!

                                              (Sưu tầm)

Wednesday, 16 July 2014

Chuyện tình "chôm chôm"

Có nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của bạn có thể ở lại mãi trong trái tim và trong trí nhớ của bạn: Một ánh nhìn, một nụ cười, một cái nắm tay… để rồi “Đời phải mở ra một cuộc tình” với kết thúc có hậu, nhưng cũng có thể rồi mọi thứ sẽ đi qua, bước tiếp, mãi mãi rời xa bạn.
Dù gì chăng nữa, khoảnh khắc ấy cũng làm cuộc sống của bạn đẹp hơn, phong phú hơn và hơn thế, nó làm bạn tin tưởng vào điều kỳ diệu của tình yêu

Đã lại một mùa chôm chôm chín bán đỏ chợ, một mùa cây trái nhắc nhở em về tình yêu của chúng mình. Mới đó mà đã 5 năm chúng ta chính thức bên nhau. Em ngày đó là cô bé của mảnh đất Quang Trung hào kiệt. Không biết có phải do ảnh hưởng của vùng đất mà tính khí em ngang ngạnh, đến mức có lần anh bảo em là “ngang còn hơn cua đá”. Hồi đó, nhà em nghèo, mỗi năm cứ đến dịp hè là em lại lên Kon Tum để phụ anh chị bán trái cây. Có lần, chị gái “phân công” em cùng anh rể đi bán một bậu chôm chôm, ước chừng 200 kg. Buổi sáng phố núi mưa phùn, ướt lâm thâm. Anh rể cột bậu chôm chôm sau chiếc xe 67 cà tàng, chở em ra tận Thống Nhất, Biển Hồ để bán.
Định mệnh mang anh đến với em

Vốn bản tính phóng khoáng, từ nhỏ chỉ chăm việc sách vở chữ nghĩa nên việc buôn bán em chẳng rành. Mỗi lần có khách ghé mua chôm chôm, em xởi lởi mời ăn thử, rồi cân dư dả cho khách. Gặp khách người dân tộc thiểu số có dẫn theo em bé, thấy tội tội, em vừa bán vừa cho. Trời chưa kịp trưa thì em và anh rể cũng bán gần hết bậu chôm chôm. Đến lúc tính tiền mới “té ngửa” là bị lỗ vốn dù bán giá mỗi ký đã tính cả tiền xăng, tiền lời. Anh rể dặn em về nhà nói chị gái là bán lời hai trăm mấy chứ không là bị la. Từ đó, em rút “kinh nghiệm xương máu”, hễ bán chôm chôm thì cân đúng ký, có dư một trái cũng lấy lại và nhất là “đề phòng” không cho khách ăn thử chôm chôm nhiều quá.
Mùa hè năm sau, cô sinh viên ở thành phố lại hăm hở lên Kon Tum phụ bán hàng trái cây trước nhà. Nhà anh chị bán rất nhiều loại trái cây nhưng mùa hè thì chôm chôm lại là loại nhiều nhất. Bữa chiều đó, anh, một kỹ sư cầu đường, ghé hàng em mua trái cây cho anh em ở công trình. Anh hỏi mua 3 ký chôm chôm, em tính tiền, lúc cân thấy dư một xíu, em đưa tay ngắt lại 2 trái. Anh bảo: “Trời ơi, có 2 trái chôm chôm mà cũng lấy lại sao em”. Em đanh đá trả lời: “Dạ anh, lời là lời ở 2 trái này đó”. Anh chẳng nói chẳng rằng, xách bịch chôm chôm vừa đi vừa cười tủm tỉm.
Ấy vậy mà cô sinh viên “bán hàng như cóc cắn” lại làm anh ấn tượng. Em thì vẫn cứ vô tư, có để ý gì đâu. Hàng ngày hàng quán khách ra vô mua rất đông và anh cũng chỉ là một trong số họ, chẳng làm cho em bận tâm. Rồi những buổi chiều tiếp theo, anh lại xung phong đi mua trái cây cho anh em ở công trình. Lần nào gặp đúng em bán hàng, anh cũng mua chôm chôm. Và cũng như những lần trước, anh mua mấy ký em cân đúng số lượng, không dư 1 lạng, chẳng thừa 1trái nào. Một lần, trong bữa cơm chiều, anh rể và chị gái trêu em: “Thằng V. kỹ sư công trình nói anh cho nó số điện thoại của dì N., thế ý của dì N. thế nào?”. Lúc đó em mới vỡ lẽ, anh là khách quen của hàng anh chị.

Sau lần đó, mỗi chiều anh ghé mua trái cây là em “lảng” vào trong nhà nếu có chị dâu đứng bán. Cực chẳng đã khi nào anh chị đi lấy tiền hàng, một mình em ở nhà trông quán em mới ra bán cho anh. Và em cũng nhất định chẳng cân thừa cho anh trái chôm chôm nào. Thêm hai mùa hè nữa là người bán và khách mua, em đã gật đầu đồng ý làm vợ anh.
Mới đó mà đã 5 năm, 5 mùa hè trôi qua. Nhóc Chôm chôm của chúng mình đã lớn. Tụi mình đặt tên ở nhà của con trai là Chôm Chôm như để luôn nhắc nhớ, “cơ duyên mua bán” loại trái cây chín đỏ mỗi khi hè về này mà chúng mình có nhau. Chiều nay em đi về, ghé mua 2 ký chôm chôm chín đỏ về cho 2 cha con anh ăn. Em biết anh chàng kỹ sư công trình ngày nào vẫn mê ăn loại trái cây “đỏ vỏ trắng lòng” như thế này. Cô bán chôm chôm xởi lởi mời em ăn thử, em nhẹ nhàng từ chối: “Thôi khỏi cô ơi, nhìn thế này biết là chôm chôm ngon rồi, con khỏi thử, mất vài lạng của cô”. Thế đấy, bây giờ dù em không còn là cô bán hàng chôm chôm nữa nhưng chuyện tình của mình luôn luôn đẹp, phải không anh?

HUYỀN NGA

Mình sẽ không là người thua cuộc

Nghe râm ran chuyện chồng mình với ấy, mình cũng hơi chột dạ (nói không có gì thì không đúng) nhưng ấy đừng vội đắc thắng vì mình chưa đến nỗi xoắn lên đâu.

Chẳng khó để tìm ra “lịch sử chát” của chồng mình với ấy qua Skype mà anh quên "xoá dấu". Nhờ vậy, mình biết mối quan hệ giữa hai người chỉ mới ở mức độ… ve vãn nhau!

Công ty của vợ chồng ấy là đối tác của công ty chồng mình. Sau vài lần theo chồng đến công ty chồng mình giao dịch, chẳng biết bằng cách nào ấy đã "câu" được chồng mình. Hẳn chồng ấy cũng không ngờ mình đem vợ mình "cúng" cho một gã đàn ông khác. Đàn bà bây giờ đáng sợ thật, có chồng con rồi mà tư tình với chồng người khác chẳng biết ngượng! Đọc những dòng tán tỉnh của chồng mình dành cho ấy, mình không tức giận mà trái lại thấy buồn cười, mình cũng từng nghe những lời lẽ ấy từ một vài người đàn ông khác, cứ như thể tất cả họ - những người đàn ông thích “đánh bắt xa bờ” đều đọc những câu ấy từ một quyển sách, học cùng lớp, cùng… thầy mà ra.

Nhưng mình tự hào vì mình sáng suốt hơn ấy khi không “mắc bẫy” của những người đàn ông tham lam, trong khi chẳng biết ấy có “giả nai” không mà cứ tin chồng mình sái cổ, lại còn chia sẻ, an ủi khi anh than thở về sự “cơm không lành canh không ngọt” ở nhà. Ấy có biết là chồng mình có đi đâu cũng về nhà ăn vì cơm đường cháo chợ, thậm chí “phở” là món ưa thích cũng chẳng khiến anh “chung thủy” được lâu vì anh bảo không ăn ở đâu vừa miệng như cơm nhà vợ nấu? Ấy có biết chồng mình yêu con hơn tất cả những thứ quý giá nhất trên đời này? Và anh chẳng bao giờ đi đâu qua đêm chỉ vì không muốn ngủ mà thiếu vợ bên cạnh? Thế mà, buồn cười làm sao khi ấy cứ ngây thơ tin vào cái bi kịch mà anh sáng tác ra để... "lừa tình" ấy! Thật tội nghiệp khi mình biết gia đình ấy cũng hạnh phúc, chồng ấy không tệ, vậy mà ấy vẫn tự đưa mình vào bẫy… tình.
Công ty chồng mình tổ chức tiệc cuối năm. Vợ chồng ấy cũng đến dự. Mình cảm nhận được chồng mình và ấy vẫn giữ một khoảng cách vừa phải giữa đám đông dù vài lần bắt gặp ánh mắt cùng nụ cười hai người khẽ trao nhau dưới "lớp vỏ" xã giao thông thường. Mình thất vọng vì ấy không đẹp, không trẻ hơn mình dù kém mình đến vài tuổi, vóc dáng ấy thô kệch, trang phục lại xoàng (mình rất tự tin về ngoại hình của mình nhé). Nhìn mọi người vui vẻ hưởng ứng những câu pha trò duyên dáng của mình, trong khi ấy cứ lủi thủi, thỉnh thoảng chen vào vài câu nhạt nhẽo, mình lại tin rằng khả năng ngoại giao của mình hơn hẳn ấy! Trông hai cục cưng của mình bụ bẫm, đáng yêu bao nhiêu, lại được mẹ chăm chút từ đôi giày đến chiếc nón thật sành điệu thì hai cô công chúa của ấy trông tội nghiệp bấy nhiêu. Nếu ấy dành thời gian lo cho con thay vì tung tẩy với người đàn ông khác hẳn các con ấy trông đã khoẻ mạnh, xinh xắn hơn! Hoặc nếu ấy dùng thời gian đưa đẩy với người khác để tập trung cho công việc, hẳn ấy đã thoát khỏi cái bóng mờ nhạt bên chồng như hiện tại.


Thì ra, chồng mình đến với ấy chẳng qua vì bản năng cố hữu ở những người đàn ông luôn háo hức với những cuộc chinh phạt ái tình chứ chưa hẳn vì ấy hơn mình. Thực ra, không phải phụ nữ không biết chán những cái đã cũ, mòn trong cuộc sống vợ chồng, mình tin rằng ấy cũng thế. Có điều, mình không refresh (*) hôn nhân bằng cách đi tìm một vòng tay mới như cách ấy đang tìm ở chồng mình. Mình không cao ngạo đến mức lố bịch khi tự nâng mình lên trước một kẻ được cho là (sắp) đánh bại mình khi chồng mình có biểu hiện “say nắng” ấy nhưng khi đã xác định được điểm yếu, điểm mạnh của mình sau lần gặp ấy trong phạm vi "cận cảnh", việc trị “cảm nắng” cho chồng mình xem chừng đã dễ dàng hơn.

Hãy khoan hạnh phúc với những niềm vui vừa “nhặt” được, đừng vội ngủ quên khi tưởng mình đã là người chiến thắng cũng như hãy còn quá sớm để ấy vui mừng khi đã hai “lửa” rồi mà vẫn “hạ gục” được một ông sếp tài ba như chồng mình, anh ấy chỉ vờ bị “đốn ngã” để ấy tự dẫn mình vào "hang cọp" đấy thôi. Đàn ông muôn đời vẫn thế bởi họ đâu có mất gì, ai dại thì cứ tự "nạp mạng" thôi. Mình không dám cho rằng mình sẽ luôn "bách chiến bách thắng" nhưng trong cuộc cạnh tranh này, nếu xem mình với ấy là đối thủ thì hãy tin một điều: mình sẽ không bao giờ là người thua cuộc!

 NGỌC GIAO
(*) Làm mới lại

Tôi muốn đẹp tự nhiên

Tôi đã xấp xỉ bốn mươi, nhan sắc không còn mặn mà như thời thanh xuân nữa, nên chồng tôi hay chọc ghẹo: “Dạo này em xuống cấp quá, nếu không để ý chăm chút dung nhan, anh sẽ ăn "phở" đấy!"

Nói là nói vậy, nhưng khi tôi bàn chuyện đến thẩm mỹ viện để căng da mặt và hút mỡ bụng thì anh giẫy như đĩa phải vôi. Anh càu nhàu: “Em dư tiền quá nhỉ? Học đòi nâng cấp nhan sắc kiểu ấy từ ai vậy?" Tôi phì cười: "Uả, vậy ai thường ngày chê em xuống sắc, hăm he đòi ăn phở?" Chồng tôi tặc lưỡi: "Trời ạ, nói vậy là để cảnh báo cho em biết mà chịu khó ăn kiêng và tập thể dục. Em giảm cân một chút sẽ dễ coi hơn. Em cũng làm ơn đừng quá tiết kiệm, thỉnh thoảng nên tự thưởng cho mình vài bộ quần áo đẹp, hợp với độ tuổi và vóc dáng người trung niên xem sao.

Anh muốn em chú ý ngoại hình đâu có nghĩa là kêu em đi căng da mặt hay hút mỡ? Sao cứ phải đụng vào dao kéo mới thay đổi được ngoại hình? Muốn đẹp thì thiếu gì cách, đâu nhất thiết phải cải tạo nhưng cái thuộc về tự nhiên. Lớn tuổi thì da phải lão hóa, trẻ mãi sao được. Gần bốn mươi mà em muốn căng da mặt, xóa nếp nhăn để trông giống tuổi hai mươi thì nghịch lý quá. Anh không thích một người vợ cưa sừng làm nghé đâu!".

Nghe anh nói, lúc đầu tôi tự ái ghê lắm, giận anh mất mấy ngày. Nhưng, khi gặp mấy chị bạn từng đến thẩm mỹ viện để nâng ngực, sửa mũi, độn mông...; tôi mới hiểu để có được vẻ đẹp như mong muốn, họ đã phải vất vã thế nào. Tốn tiền là chuyện nhỏ (vì họ có điều kiện), những nỗi đau đớn mà họ phải chịu đựng sau phẫu thuật mới là vấn đề. Nào là phải kiêng ăn, kiêng làm việc nặng, tránh ánh nắng mặt trời và nhất là phải "cấm vận" chồng một thời gian cho đến khi mọi thứ hoàn chỉnh. Các ông chồng thừa nhận không thích xài hàng giả nên có những chị bạn tôi, dù đẹp hơn lên nhưng vẫn không giữ được hạnh phúc gia đình. Nghe sơ là tôi đã hoảng vía, về nghĩ lại vẫn thấy chồng mình nói đúng. Vậy là tôi lên mạng tìm hiểu các phương pháp giảm cân tự nhiên bằng chế độ ăn kiêng, rồi đăng ký lớp thể dục nhịp điệu và chú ý cách ăn mặc của mình hơn...
Sau 3 tháng kiện trì tập luyện, tôi đã đạt được những hiệu quả đáng kể. Tôi giảm được 7kg, vòng eo cũng gọn hơn, trang phục thích hợp cũng góp phần làm tôi trẻ hẳn ra. Vì thế, chồng tôi mỗi lần nhìn ngắm vợ, có vẻ ưng ý hẳn!

Chị em hãy thử như cách của tôi một lần xem sao, tuy chậm mà chắc, lại rất an toàn, rất yên tâm!

VÕ THỊ BÍCH THUẬN

Cuộc “cách mạng” của bà vợ

Sau khi lấy chồng, tôi dành toàn bộ thời gian cho việc chăm sóc mái ấm nhỏ của mình. Đến một ngày, tôi chợt nhận ra sự tàn tạ của thời gian hằn trên mái tóc, vóc dáng, làn da và cả sự lạnh nhạt, hờ hững của người bạn đời mà tôi hằng yêu thương, tin tưởng. Tại sao tôi đang già, xấu và cũ đi nhưng chồng tôi lại ngày càng mơn mởn, phởn phơ. Dường như thời gian đã đầu hàng trước độ trẻ của anh. Tôi đã nghĩ đến một cuộc “cách mạng” cho bản thân mình.

Tôi gọi điện thoại hẹn hò “bộ tứ” năm nào. Dường như cũng như tôi, bốn cô bạn thủa nào cũng bận bịu với chồng con. Phải mất nhiều tuần năn nỉ, ỉ ôi và sau nhiều lần đổi lịch, chúng tôi mới có dịp cà phê cà pháo với nhau. Cả một chiều chủ nhật dành trọn cho những kỷ niệm thời thơ trẻ, chúng tôi chuyện trò huyên thuyên đủ mọi chủ đề và nụ cười không tắt trên môi. Sau những đề tài cà kê ngoài lề, chúng tôi trở lại với chuyện chồng con. Giống như tôi, những cô bạn đều có nỗi buồn về cuộc sống hôn nhân gia đình. Người thì chồng luôn đi nhậu sau giờ làm, người thì chồng có bồ nhí, người thì chồng chỉ biết có công việc, người thì chồng hờ hừng như người dưng.

Tôi tự hỏi lòng vì sao chúng tôi đã dành trọn cả tuổi xuân cúc cung tận tụy phục vụ chồng con nhưng bù lại chỉ nhận được những thiệt thòi, phiền muộn. Vì sao sau giờ làm chồng tôi thong thả cà phê, bia bọt với bạn bè còn tôi phải cắm mặt vào bếp với hàng tá việc không tên. Hôm ấy, tôi quyết định sau giờ làm việc, không vội về nhà ngay mà ghé vào một quán nước, nhấm nháp li cà phê và nhắn cho chồng. “Hôm nay em có việc ở công ty về trễ. Anh lo cơm nước cho các con nhé”. Không thấy chồng trả lời tin nhắn, gần 2 tiếng ngồi trong tâm trạng bồn chồn, cuối cùng tôi đành xách xe chạy về nhà. Ngôi nhà lặng ngắt như tờ, hai cậu con trai hăng say cày game trong phòng. Bếp ăn nguội tanh, đồ đạc bừa bộn, chén bát ngổn ngang. Tôi lại phải xắn tay vào làm.
Gần 8 giờ tối, ông chồng mới xách cặp về nhà. “Sao không để 12 giờ đêm về luôn”, tôi nổi cáu. Anh cười, gãi đầu, phân bua: “Gặp đối tác, họ mời, không uống không được”. Anh vào phòng và đánh một giấc, chẳng buồn tắm rửa, thay quần áo. Tôi nhìn chồng ngáy o o, cơn tức dồn ứ đến tận cổ.
Không chịu bó tay, tôi nghĩ đến phương án mới. Công ty cho nghỉ phép một tuần, tôi quyết định làm một chuyến du lịch đổi gió. Cũng là cơ hội tốt để chồng làm nhiệm vụ vun vén nhà cửa, chăm sóc con cái.
Hạnh phúc giản đơn
Vừa nghe tôi đi du lịch, chồng lấy điện thoại bấm số gọi ngay cho mẹ. Anh nhanh miệng: “Để nhờ mẹ lên giúp vợ chồng mình ít hôm. Nhà không có đàn bà đâu có được”. Vậy là mọi kế hoạch của tôi đều thất bại. Anh vẫn là người đàn ông “độc thân” khi đùn đẩy mọi trách nhiệm cho vợ và mẹ. Đi du lịch nhưng tôi luôn trong tậm trạng lo lắng, thấp thỏm không yên. Sợ những ngày mưa tầm tã, quần áo đi học của con ướt, sợ con ngủ quên, không ai đánh thức dậy đúng giờ, sợ món ăn bà nội nấu không vừa miệng. Cứ vậy, những nỗi lo nối tiếp nhau, tôi chỉ mong chuyến đi kết thúc nhanh để trở về với mái ấm nhỏ.
Hôm nay, sau giờ làm, nhìn những quán nhậu chen chúc đàn ông cụng li đôm đốp, tiếng cười nói lao xao, tôi lại chạnh buồn khi nghĩ giờ này chồng mình cũng đang cà kê đâu đó. Ngay từ khi yêu và lấy, tôi đã quá dễ dãi với anh, để cho chồng tung tẩy, tự do với những thú vui bên ngoài. Giờ tôi có muốn thay đổi, ràng buộc anh bằng sợi dây trách nhiệm cũng chẳng đơn giản chút nào. “Đứa trẻ lớn xác” trong anh đã quen với việc bù khú cùng bạn bè, không dễ gì ghi nhớ hai chữ “trách nhiệm” với gia đình.
Tôi cũng định tấp vào một quán cà phê nào đó, gọi í ới lũ bạn nữ ra tám chuyện nhưng sực nhớ bữa cơm chiều cho các con vẫn chưa ai lo. Mà tôi biết chắc, có gọi đám bạn cũng bận bịu chợ búa, bếp núc, ai dám bỏ cái bếp vào cuối ngày tất bật. Ai bảo mang kiếp đàn bà thì đừng trách móc chi số kiếp…Tôi tự nhủ: “Về thôi, cơm chiều các con đang đợi. Về để lại quần quật với việc nhà, với kiếp đàn bà…”.
VÂN TIÊN

Saturday, 12 July 2014

Tiếng đàn

Xuân không nhớ vì lẽ gì rằm tháng giêng năm ấy Xuân lại vào Huế. Song những cảm giác mênh mông lạnh lẽo đã kích thích tâm hồn Xuân hôm đó. Xuân không bao giờ có thể quên được. Cứ mỗi buổi chiều, lúc sương lam lặng lẽ trùm lên ngọn tre, lòng Xuân lại rung động, da thịt Xuân lại cảm xúc tất cả nỗi buồn trụy lạc tiết phát ở tòa Thành Cổ ủ rũ bên bờ sông Hương.


Chiều hôm ấy Xuân yên lặng ngồi trong khoang thuyền, một chiếc thuyền dài, đi êm như lướt trên mặt sông lặng. Mặt trời đã lặn; đằng xa, về phương Tây, sau rặng thông in hình mờ mờ trên đỉnh núi Ngự Bình như mấy nét chấm phá trong bức tranh thủy mặc Tầu, da trời nhuộm màu xanh non. Gần hơn, những đám cây đã bắt đầu đen sẫm in bóng xuống mặt nước xám, nặng nề chảy. Cảnh vật im lìm như đợi rơi vào đêm tối. Riêng Lương, bạn Xuân, đương ngả nghiêng trên mạn thuyền, hai tay nhét túi quần, cười cười nói nói hỏi chuyện cô lái đò. Câu chuyện có lẽ đằm thắm lý thú lắm, vì chốc chốc hai người lại nhìn nhau rồi cùng bật lên một chuỗi cười giòn rơi vào sự yên tĩnh, vang ra trên mặt sông rồi lẩn vào bóng tối.
Lương bỗng quay lại phía Xuân:
- Nhà thi sĩ ngồi nghĩ gì đấy mà trông bí mật như cặp mắt cô gái Huế vậy? Ra đây mà nghe chuyện mặn mà của cô lái, rồi cô sẽ ca cho một vài bài.
Xuân ngạc nhiên:
- Ồ! Thế ra cô lái cũng biết ca, quý hóa nhỉ!
Cô lái lấy tay che miệng, khúc khích:
- Chúng em có biết ca gì mô. Mấy thầy có muốn nghe, em cho đi kêu chị Huyền của em, thì mấy thầy dầu khó tính thế mô cũng phải vừa lòng.
- Thế thì còn gì hay bằng nữa.
Cô lái bèn đẩy thuyền vào bờ. Xuân nhìn cái thân hình mềm mại lộ sau bộ quần áo mỏng, gió thổi bạt cả về một phía, trong lòng bỗng rạo rực một ý nghĩ thèm muốn. Ngay lúc ấy, cô gái quay lại nhìn Xuân, lẳng lơ mỉm cười. Xuân rùng mình, cảm thấy hết cả sự trụy lạc của một gái giang hồ dử khách, và không ngăn nổi một tính tình khinh miệt nó khiến chàng lạnh lùng quay nhìn nơi khác.
Lúc đó, thuyền đã ghé sát vào bờ. Cô lái cắm mạnh chiếc sào xuống nước, và một đứa bé ở trong khoang chui ra vịn thềm gạch leo lên đường, nhanh nhẹn lách qua một cái giậu thưa rồi đi khuất sau đám cây. Trong lúc nhá nhem, Xuân thấy thoáng qua trong trí cái ý nghĩ lạ lùng là đương sống một đời mơ màng, không rõ là thực hay chỉ là hư mộng. Những thân cây lớn đứng lặng yên bên bờ sông, Xuân trông như phủ một lượt nhung đen in trên một nền màu xám thẫm. Con sông Hương loáng đen, từng chỗ lấp lánh những làn sóng rung động ánh những ngọn đèn xa mới thắp.
Cô lái đò tình tứ rời chiếc sào chui vào khoang thắp đèn. Dưới ánh lửa, khuôn mặt mũm mĩm của cô ửng hồng. Xuân nhận thấy đôi mắt dài và ướt, cặp môi thắm như vết máu và cái cổ tròn và xinh. Như đoán biết Xuân đương tò mò nhìn, cô lái quay lại mỉm cười, lên tiếng nhẹ nhàng:
- Mời ông vào xơi tạm vài điếu thuốc.
- Vâng.
Lương nhanh nhảu vừa cười vừa trả lời thay bạn. Chàng cúi mình chui vào trong khoang, ngả đầu xuống chiếc gối rua trắng, nhìn chung quanh mình một lượt, rồi nức nở khen:
- Ở đây êm ấm nhỉ. Y như một cái ổ uyên ương. Mà sạch sẽ làm sao, tôi có lời mừng cô lái.
- Dạ, thầy dạy quá.
- Không, không quá một tí nào. Với một cô lái xinh đẹp thế kia, thì có gì là quá đáng được!
Cô lái sung sướng, nói lảng:
- Ông tiêm lấy nhé.
- ấy chết, ai lại thế. Cô làm ơn cho.
- Em vụng lắm ạ.
- ở tay cô thì vụng thế nào cũng là ngon.
Câu chuyện quanh quẩn ở một nơi. Câu nói bông đùa của bạn, dáng điệu kiểu cách của cô gái giang hồ, Xuân thấy nhỏ nhen, nhơ nhớp cả nền nên thơ của đêm tối. Xuân không hiểu vì đâu hôm nay chàng có những tư tưởng hắc ám, Xuân đổ lỗi cho cái tính ương gàn của mình, cái tính phân tách từng cử chỉ, hay đặt một ý tưởng sau giọng nói, dáng ngồi của người, và cố nhìn cảnh vật bằng con mắt lạc quan, cố tìm vẻ có duyên của cô lái và tính tình vui vẻ của bạn, chàng bỗng rời bỏ mui thuyền để vào trong khoang. Nhưng lúc chàng dịch lại gần bàn đèn, chàng thấy chập chờn trong trí cái tư tưởng so sánh thân mình với một con thiêu thân bay đến ngọn lửa sáng...
- Mời ông ngồi sát vào đây.
Cô gái vừa nói vừa dịch lại gần Xuân, ngồi sát vào người chàng.
Một mùi thơm rẻ tiền ở người cô thoát ra chẹn lấy cổ họng Xuân.
Lương ranh mãnh nhìn hai người, cợt nhả:
- Mới quen hơi mà đã thân mật nhỉ.
Cô lái chữa thẹn:
- Ai thân mật?
Cô vừa nói vừa mỉm cười liếc Xuân. Nhưng Xuân đương mơ màng nhìn ra ngoài. Một thứ ánh sáng huyền ảo làm mờ mấy ngôi sao lấp lánh trên ngọn cây. Ngọn gió mát nhẹ nhàng lại. Trăng lên.
Xuân nghe rõ ở bên thuyền có tiếng rì rầm. Chàng nhô đầu ra thì vừa một người con gái bước xuống thuyền, im như cái bóng.
- Chị Huyền đấy à?
- Phải.
- Mời chị vào trong này.
Lương ngồi nhỏm dậy giương mắt nhìn. Huyền dỏng dỏng cao, người hơi gầy một chút, vẻ kín đáo tệ, trái ngược hẳn với cô lái.
Đôi con mắt sắc mơ màng đắm đuối như đương theo đuổi những hình ảnh trong mộng, không đoái nhìn đến cảnh vật chung quanh.
Huyền khép nép ngồi xuống mái thuyền thu áo lại, rồi lạnh lùng nhìn vào quãng không, trong khi người kép nắn lại cung đàn. Ai nấy đều im bặt. Nụ cười ở trên môi cô lái không nở ra được to.
Ai nấy như bị đè nén bởi một bầu không khí huyền bí, sắp gợi ra một việc gì lạ lùng.
Thế rồi trong sự yên lặng, tiếng đàn độc huyền bắt đầu réo rắt. Tiếng trong như ngọc, âm lên trong đêm thanh, lan ra ngoài hòa với ánh trăng. Rồi như hoàng oanh đua hót, Huyền bỗng cất tiếng hát hòa theo một tiếng đàn khác, trầm hơn, réo rắt hơn, giàu tình cảm hơn. Xuân cảm thấy trong lòng một cảm tưởng ngạc nhiên như đứng trước bức tranh tuyệt tác hay đọc một câu thơ bất hủ... Cái cảm tưởng ngạc nhiên ấy hết, nhường chỗ cho sự êm ái của tâm hồn. Những tiếng bổng, trầm quấn lấy tâm hồn Xuân, đem đi một nơi nhẹ nhàng, thinh không. Toàn thân Xuân khi ấy chỉ còn là thính giác, rung động theo tiếng đàn giọng ngân. Muốn cho thoải mái, chàng ngả lưng xuống ván thuyền, nhìn ánh trăng trôi theo dòng nước. Chiếc thuyền lặng lẽ trôi, chốc chốc mái chèo nhẹ nhấc lên, đem theo những giọt trăng ấy là sự đọng lại của tiếng hát trong vắt lẩn trong cung đàn. Tiếng hát vang ra khắp không trung, cảnh vật, tan ra trong khoảng sông rộng, sáng như tấm gương, ngừng lại trong những đám cây tối hai bên bờ: có khi bay cao lên trên ngọn đồi xa, rồi như theo gió đưa mãi lên, quyến luyến lấy đám mây tơ dệt đen trên nền trời xanh sáng, chập chờn trước mảnh trăng trong. Xuân khinh khoái để tiếng đàn đưa đến những cảm giác mê man, những cảm giác trong suốt và lạnh lẽo như bóng trăng dưới nước, và đè trên tất cả những cảm giác ấy, một thứ buồn mênh mang, không bờ bến.
Hết điệu Nam bằng đến Nam ai. Tiếng độc huyền càng réo rắt. Nỗi buồn Xuân cảm thấy mỗi lúc mỗi lớn, tràn ngập hết cả tâm hồn.
Chàng cảm như nghe thấy cung đàn đã từ đời thuở nào, ở một tiền kiếp xa xăm. Chàng vẫn không biết có cảm giác nào in sâu vào trí nhớ hơn là thính giác. Một giọng hát, một điệu đàn đã làm rung động lòng ta trong một giây, một khắc, có thể làm sống lại cả một quãng đời tình cảm và phủ lên trên một màn sương buồn nhẹ nhàng như nhớ tiếc những sự mong manh đã mất. Nhưng Xuân không ngờ tiếng đàn đêm nay lại gợi trong trí chàng những thời đã tiêu diệt.
Xuân rùng mình nhắm mắt lại. Trong hai dãy cây đen im lặng soi bóng xuống gương sông, chàng thoáng nhìn thấy nhấp nhô những hình kỳ dị trên một tòa Thành Cổ, kiến trúc của người Chàm. Tiếng đàn độc huyền vẫn vang lên theo điệu hát, một điệu hát đều đều như tiếng than của một thiếu phụ nhớ người yêu, thỉnh thoảng một tiếng vuốt cao lên nghe như một tiếng nấc trong. Huyền nét mặt vẫn lạnh lùng, nhưng Xuân ngạc nhiên nhìn y phục nàng, một thứ y phục sặc sỡ. Hai cánh tay nàng để trần, Xuân trông thấy tròn và trắng, đặt khoan thai lên trên cái xiêm thêu. Chàng thấy hiện ra trước mắt cảnh nước Chiêm Thành mới bị diệt vong và chàng tự nhiên yên chí rằng Huyền là một cô công chúa Chàm bị người Nam đắc thắng ép ra ngồi hầu rượu và ca những bài hát họ chưa hề nghe. Công chúa lạnh lùng như Huyền bây giờ, nhưng trong lòng tê tái những nỗi tủi nhục chua cay, oán hờn, nhớ thương, cất lên những tiếng ai oán não nùng như tiếng khóc. Quân sĩ người Nam ngông nghênh tự đắc, nghe giọng than buồn thảm đều ngơ ngác, vừa đê mê vừa kính cẩn trước điệu ca cuối cùng. Tâm hồn họ lỗ mãng và chất phác, họ càng cảm một cách sâu xa thấm thía, trong cái cảnh trí hư thực của một đêm trăng, nỗi buồn man mác ẩn trong tiếng ngọc trong và êm. Xuân thầm nghĩ trong đám lỗ mãng chất phác ấy, có một người tâm hồn thi sĩ và người ấy, có lẽ là ông cha mấy mươi đời Xuân, nên Xuân đêm nay, trong cảnh này, rung động tâm linh đến cực điểm, đến sự đau đớn.
Nhưng, dẫu đê mê kính cẩn, dẫu linh hồn thi sĩ, người chất phác kia sau khi khóc với tiếng đàn than dài cả công chúa, đã đem cái thân yếu ớt mềm mại kia làm cuộc vui chốc lát. Xuân thấy máu bồng bột trong huyết quản, như tiếng vang xa xôi của máu người thiên cổ đương ao ước được thỏa mãn cái mộng tưởng xưa.
Xuân bỗng giật mình, Lương rón rén đến bên chàng thì thầm:
- Xuân trông mà xem.
Xuân còn ngơ ngác, Lương đã đưa mắt bảo khẽ:
- Huyền ấy mà. Trông như pho tượng vậy. Không có chút tinh thần nào, không mảy may cảm động, lạ thật. Ca những tiếng réo rắt như thế mà mặt vẫn điềm nhiên lạnh lùng như không, thì thật là một sự quái gở.
Xuân mỉm cười mơ màng:
- Thì vẫn. Huyền có là người nữa đâu, Huyền là một nữ thần, nữ thần của thi ca và âm nhạc. Mà nữ thần, thì còn cảm động làm sao được.
Lương cả cười như được nghe một câu khôi hài. Tiếng cười giòn giã vang lên, lấn át tiếng hát và phá tan cái không khí du dương, mơ mộng, như câu trả lời của sự thực hiện có cho quá khứ hư ảo. Huyền dừng hát, rồi xin nghỉ.
Ngọn đèn thuốc phiện khêu cao, Lương ung dung tiêm thuốc mời Huyền hút, Xuân hết đỗi ngạc nhiên lúc thấy Huyền nhận lời, ngả người sát vào người chàng, gối đầu lên vai chàng, tóc xõa cả lên mặt chàng. Nhưng lúc ấy chàng không thấy trong mạch máu bồng bột khí phách của kẻ thắng trận nữa; chàng chỉ thấy trong lòng tê tái như kẻ bị thua vì chàng chợt nhận ra Huyền là người cùng nước, và tiếng ca ban nãy là tiếng than của thời đại chàng đương sống. Một nỗi buồn nản mênh mông tràn ngập vào tâm hồn Xuân như nước triều trên bãi biển xa vắng. Xuân lắng tai nghe tiếng sóng vỗ róc rách bên mạn thuyền, chàng tưởng là dư âm của điêu tàn đã hết, thì thầm than thở những nỗi nhớ nhung vẩn vơ, Xuân cảm thấy bao nhiêu nghị lực rớt lại trong người chàng đều tiêu tan trong tiếng sóng vỗ. ảnh hưởng của điệu ca vong quốc hun đúc lên bởi cái hoàn cảnh ủy mị, hay là trong người chàng đã mang sẵn dây đàn buồn sẽ gẩy đã rung thành tiếng? Xuân không chìm đắm trong sự phân giải đau đớn, chỉ cố xuất tàn lực để thoát khỏi cái khối nặng đương đè nén linh hồn. Xuân phải dùng hết can đảm mới nâng được đầu Huyền đặt lên gối, vùng trở dậy chui ra mũi thuyền. Lương ngạc nhiên nhìn theo, thấy Xuân đứng thở mạnh, và cất tiếng hát nghêu ngao...
Sáng hôm sau, tinh sương, Xuân đã từ biệt bạn lên đường, Lương giữ thế nào cũng không được. Xuân đứng trên xe lửa, lặng nhìn hoàng thành lui dần về phương xa, như chìm đắm vào một nơi hoang mang đầy những sự sa ngã, đầy nỗi buồn thảm của sự diệt vong. Xuân sung sướng đón lấy ngọn gió mát mà chàng coi như hơi thở của một sự sống bình dị.
Hoàng Đạo

Ước mơ

Em ước chồng em như giáo viên
"Trả bài" anh nghĩ đến thường xuyên
Đêm về cứ thế không cần nhắc
Cuộc sống vui tươi hết muộn phiền.
Em muốn chồng như bác sỹ cơ
Chả cần văn vẻ, chả làm thơ
Cứ vào là bắt cởi quần áo
Nhanh gọn để em khỏi phải chờ.
Em lại ước chồng giống phi công
Máy bay anh lái cứ như không
Tọa độ chỗ nào anh rõ hết
Khỏi phải lò mò, đỡ mất công.
Em thích chồng như thợ điện nè
Rất giỏi lần theo những cái khe
Mỗi khi anh cắm vào trong ổ
Máy móc theo nhau chạy phè phè.
Em cũng muốn chồng giống sỹ quan
Súng ống luôn luôn được sẵn sàng
Anh bắn phát nào ra phát đấy
Trăm lần trăm trúng, nghĩ mà ham.
Em thích chồng như một chuyên gia
Chứng khoán kinh doanh rất tài ba
Khi lên, khi xuống, khi trồi sụt
Quy luật anh thông, khỏe đến già.
Em ước chồng như sếp ngân hàng
Luôn nhắc người ta nhớ kỹ càng
Nếu mà rút sớm thì sẽ thiệt
Lợi ích đôi bên giảm rõ ràng.
Vẫn biết mỗi nghề một hay riêng
Quan trọng chồng em phải thật siêng
Mỗi nghề học lấy vài ưu điểm
Như kể trên này, ắt lên tiên.
                                         (Sưu tầm)

Thursday, 10 July 2014

Kẻ đi tìm tình yêu

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau

Dại khờ


Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc
                                              
                                                Xuân Diệu


Đơn phương

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư
                           
                             Phạm Đức - 1992

Ngỡ ngàng


Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào lấp lánh.
Em cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi.
Em reo lên thầm cảm tạ bầu trời.
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế.

Em... biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa.

Bốn người vợ

 Ngày xưa, một ông vua có bốn người vợ . Ông rất sủng ái người vợ thứ tư nên ban cho nhiều lụa là, phấn son. Nhà vua yêu thương người vợ thứ ba rất nhiều nên luôn tự hào đưa nàng ra mắt các quốc vương láng giềng. Ông cũng rất thích người vợ thứ hai. Nàng là tri kỷ và luôn ân cần, nhẫn nại đối với ông. Những khi có tâm sự cần giãi bày, ông lại tìm đến nàng . Còn người vợ cả của nhà vua là người chung thủy, giúp ông rất nhiều trong việc cai trị vương quốc . Nhưng bà không được nhà vua sủng ái.
        Rồi nhà vua lâm bệnh nặng. Biết còn rất ít thời gian, ông nghĩ đến cuộc sống đế vương và lo sợ phải cô độc sau khi qua đời . Nhà vua hỏi người vợ thứ tư : "Nàng là người ta sủng ái nhất và đã ban cho rất nhiều trang phục. Nay ta sắp phải rời xa cõi đời này, nàng sẽ đi cùng ta chứ?". "Không đâu" - Người vợ thứ tư trả lời rồi quay mặt bỏ đi. Câu nói như một nhát dao cứa vào tim, nhà vua tìm đến người vợ thứ ba nhưng cũng nhận được lời đáp: "Không! Cuộc đời này rất đẹp, thiếp sẽ tái giá". Quá đau buồn, ông tìm đến người vợ hai : "Nàng vẫn luôn bên cạnh mỗi khi ta cần đến. vậy khi ta mất nàng sẽ theo ta chứ ?". Người vợ thứ hai đáp : "Xin nhà vua lượng thứ lần này thiếp không thể thoả ý chàng, thiếp chỉ có thể tiễn chàng đến nơi an nghỉ mà thôi". Câu nói như sét đánh ngang tai khiến nhà vua hoàn toàn suy sụp. Chợt có một giọng nói cất lên : "Thiếp sẽ nguyện theo chàng bất cứ nơi nào chàng đến". Nhà vua nhìn lên, thì ra là người vợ cả với dáng vẻ gày gò. Ông đau lòng nói : " Lẽ ra ta phải chăm sóc nàng thật tốt khi có cơ hội !".
           Cuộc đời của tất cả chúng ta cũng tương tự như thế, đều có bốn người vợ. Người vợ thứ tư là cơ thể chúng ta. Dù cho bạn bỏ ra bao công sức và thời gian để tô điểm, nó vẫn rời xa bạn khi bạn qua đời. người vợ thứ ba là của cải địa vị, một khi ta mất đi tất cả sẽ chuyển sang người khác. Người vợ thứ hai là gia đình và bè bạn của chúng ta.Cho dù yêu quí thân thiết và thân thiết thế nào thì điều tốt nhất họ có thể làm là đưa tiễn ta đến nơi an nghỉ cuối cùng. Còn người vợ cả chính là tâm hồn ta. Tâm hồn thường bị phó mặc khi bạn theo đuổi sự giàu sang, quyền lực và những mong muốn đời thường. Nhưng tâm hồn chính là thứ duy nhất sẽ theo bạn đến bất cứ nơi nào.
           Hãy chăm sóc cơ thể bạn khoẻ mạnh để sống một cách trọn vẹn nhất. hưởng thụ những gì có được. Yêu thương bạn bè, gia đình và trân trọng tình cảm của họ. Nhưng đừng quên nuôi dưỡng tâm hồn - đó là cội nguồn của cuộc sống và là người bạn trung thành nhất của bạn.

Địa ngục hay thiên đàng ?

        Một ký giả được phép xuống địa ngục và lên thiên đàng để làm phóng sự về cuộc sống ở đó . Anh xuống địa ngục đúng vào giờ ăn . Thức ăn toàn sơn hào hải vị nhưng cư dân lại ốm o, gầy còm, da bọc xương . Và anh chỉ hiểu ra khi quan sát họ dùng bữa . Muỗng, nĩa, đũa rất dài buộc dính vào đôi tay nên dù cố gắng mấy họ cũng không thể đưa thức ăn vào miệng, mà thức ăn lại đổ ra bàn hay rơi tung tóe xuống đất . Tệ hơn nữa là họ tranh giành nhau, và muỗng nĩa đũa trở thành vũ khí để họ đánh nhau . Khi giờ ăn kết thúc, họ buồn bã thất vọng rời phòng ăn với dạ dày rỗng không .
        Quá sợ hãi, chàng ký giả rời địa ngục để lên thiên đàng . Đến nơi cũng đúng vào giờ ăn . Thức ăn đơn sơ, giản dị nhưng cư dân ai cũng vui tươi, khoẻ mạnh . Đôi bàn tay họ cũng được gắng chặt vào muỗng, nĩa, đũa rất dài . Có khác là thay vì đưa thức ăn vào miệng thì họ lại yêu thương dùng muỗng, nĩa, đũa để đút thức ăn cho nhau . Phòng ăn vang tiếng ca hát, nói cười vui vẻ.
        Kết thúc bài phóng sự của mình, chàng ký giả viết : ích kỷ và vị tha phục vụ là hai điểm làm cho địa ngục và thiên đàng khác nhau . Thật vậy, địa ngục hay thiên đàng là do chính chúng ta tạo ra.

Lỗi hẹn với mình

  1. Người bạn ấy tuần này thi đại học . Nhưng lạ thật, mỗi sáng vẫn ung dung ngồi trong quán cà phê, chiều tối lại đi chơi cùng bạn bè . " Bạn bè học chung ba năm trời, giờ xa nhau buồn quá . Bây giờ không đi, mai mốt lỡ có xa nhau khó mà đi được như thế này . Bài vở khuya về học... ".
Một ngày rồi hai ngày trôi qua vẫn ung dung vui bạn vui bè . Tập vở vẫn nằm im trên bàn học mặc cho ngày thi gần kề . Và cứ thế, một ngày không thể dài hơn trôi mất...
  1. Nhà nghèo, người bạn ấy xin mẹ đi học nghề, mai sau đỡ đần cho mẹ . Năm đầu, không kịp nộp đơn . Năm thứ hai, không đủ tiền đóng học phí . Năm thứ ba, nghề này không có khiếu học . Năm thứ tư, nghề này khó làm giàu... Và bây giờ, bạn ấy vẫn lêu bêu...
  2. Người bạn ấy dò tìm khoá học cho mình tại trung tâm ngoại ngữ . "Lớp học khóa này khai giảng mất rồi . Thôi thì đợi khóa sau vậy ". Khóa sau, rồi khóa sau nữa trôi qua...
  3. Những dự tính cả đời mình, ta đã không thể thực hiện được . Tương lai ta rồi sẽ ra sao ? Có bao giờ ta lỗi hẹn với người khác nhiều đến thế ? Dĩ nhiên là không . Bởi lỗi hẹn với người, ta áy náy lương tâm . Thế còn lỗi hẹn với chính ta, biết trách ai đây ?

Bạn có giàu có không ?

Tôi sẽ ngừng than vãn :
- Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.
- Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc vào 8% những người giàu nhất thế giới.
- Nếu sáng nay bạn thức dậy thấy mình khỏe hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này.
- Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới.
- Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường hợp của bạn không nhiều đâu.
Và cuối cùng nếu bạn đọc được bài viết này của tôi thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc bất cứ thứ gì cả.
Hãy nâng niu những gì trong vòng tay bạn, bởi rất nhiều người đang thèm được như bạn.

Hương Giang

Wednesday, 9 July 2014

Con chó bằng khoai tây

Đứa con trai của tôi, Shane, đã đòi một chú chó con từ hơn một tháng nay nhưng cha nó vẫn khăng khăng :"Không con chó nào hết! Chó sẽ đào tung khu vườn và rượt đuổi các chú vịt, giết chết mấy chú thỏ của chúng ta. Không nuôi chó, và đó là quyết định".
    Mỗi tối Shane đều cầu nguyện có một chú chó con, và mỗi buổi sáng đều thất vọng khi không có chú chó nào đợi bên ngoài cửa.
    Trong lúc tôi đang chuẩn bị bữa tối và cháu đang ngồi dưới sàn nhà, hỏi "Tại sao bố không cho con nuôi chó?"
    "Bởi vì chúng đem đến nhiều phiền toái. Đừng khóc. Có lẽ bố sẽ thay đổi quyết định một ngày nào đó". Tôi động viên cháu.
    "Không, bố sẽ không như thế và con sẽ không bao giờ có một chú chó con trong một triệu năm nữa". Shane rên rỉ.
    Tôi nhìn vào khuôn mặt dơ bẩn bởi những giọt nước mắt của Shane. Làm sao tôi có thể từ chối một mong muốn như vậy ? Vì vậy tôi đã thốt lên những lời mà lần đầu tiên Eve đã nói : "Mẹ biết cách làm bố thay đổi ý định".
    "Thật không?" Shane lau sạch nước mắt và khụt khịt.
    Tôi đưa cho cậu hóc một củ khoai tây.
    "Hãy cầm lấy củ khoai tây và mang nó theo cho đến khi nó thành một con chó con" tôi thì thầm. "Đừng bao giờ để nó xa con một phút. Hãy luôn giữ nó bên con, hãy cột một sợi dây quanh nó và kéo nó đi trong sân rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra".
    Shane túm lấy củ khoai tây bằng cả hai tay "Mẹ ơi, làm sao mẹ có thể biến một củ khoai tây thành một con chó được vậy?". Shane lật củ khoai tây qua lại trong đôi bàn tay bé nhỏ của mình.
    "Xuỵt! Đây là một bí mật!" Tôi thì thầm.
    Shane đã mang củ khoai tây bên cạnh hai ngày liền, cháu đã ngủ cùng nó, tắm cùng nó và nói chuyện với nó.
    Vào ngày thứ ba tôi nói với chồng mình "Chúng ta nên mua một con vật cưng cho Shane".
    "Điều gì đã khiến em nghĩ rằng nó cần một con vật cưng?". Chồng tôi tựa lưng vào của ra vào.
    "Ừ thì con nó đã mang củ khoai tây theo mình mấy ngày nay. Con gọi nó là Wally và nói rằng đó là con vật cưng của mình, và ngay lúc này đây con đang cột sợi dây vào củ khoai tây, kéo lê trong sân". Tôi kể lể.
    "Một củ khoai ư?". Chồng tôi hỏi và nhìn ra cửa sổ để quan sát Shane dắt củ khoai tây đi dạo.
    "Con nó sẽ đau lòng khi củ khoai mềm và thối rữa. Ngoài ra, mỗi lần em gọt vỏ khoai tây cho bữa tối, Shane lại oà khóc vì con nói rằng em đang giết gia đình của Wally".
    "Thật là điên rồ". Chồng tôi bảo.
    "Có lẽ anh đúng nhưng hãy giải thích cho em tại sao con đang kéo củ khoai tây đó vòng vòng trong sân như đang dắt chó đi dạo vậy?" tôi đáp lại.
    Chồng tôi quan sát Shane thêm một vài phút nữa.
    "Tối nay anh sẽ đem về nhà một chú con. Chú chó con không là quá phiền phức" anh thở dài " vẫn tốt hơn một củ khoai tây".
    Tối đó bố Shane đã mang về nhà một con chó và một con mèo trắng đang mang bầu mà anh thấy tội nghiệp khi ở quầy bán thú.
    Mọi người đều vui vẻ. Chồng tôi nghĩ rằng anh đã cứu con trai mình khỏi suy nhược thần kinh. Shane thì có một con chó, một con mèo mẹ cùng năm chú mèo con và nó tin rằng mẹ mình có phép màu có thể biến một củ khoai tây thành con chó. Riêng tôi thì vui vẻ vì lấy lại được củ khoai tây và nấu nó cho bữa tối.
    Mọi chuyện đều hoàn hỏa cho đến một buổi tối, Shane giật mạnh áo đầm và bảo : "Mẹ ơi, mẹ có nghĩ rằng con sẽ có chú ngựa Pony trong ngày sinh nhật của mình không?".
    Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cháu và nói : " À, trước hết chúng ta phải lấy một quả dưa hấu...."
Linda Stafford