Wednesday, 9 July 2014

Con chó bằng khoai tây

Đứa con trai của tôi, Shane, đã đòi một chú chó con từ hơn một tháng nay nhưng cha nó vẫn khăng khăng :"Không con chó nào hết! Chó sẽ đào tung khu vườn và rượt đuổi các chú vịt, giết chết mấy chú thỏ của chúng ta. Không nuôi chó, và đó là quyết định".
    Mỗi tối Shane đều cầu nguyện có một chú chó con, và mỗi buổi sáng đều thất vọng khi không có chú chó nào đợi bên ngoài cửa.
    Trong lúc tôi đang chuẩn bị bữa tối và cháu đang ngồi dưới sàn nhà, hỏi "Tại sao bố không cho con nuôi chó?"
    "Bởi vì chúng đem đến nhiều phiền toái. Đừng khóc. Có lẽ bố sẽ thay đổi quyết định một ngày nào đó". Tôi động viên cháu.
    "Không, bố sẽ không như thế và con sẽ không bao giờ có một chú chó con trong một triệu năm nữa". Shane rên rỉ.
    Tôi nhìn vào khuôn mặt dơ bẩn bởi những giọt nước mắt của Shane. Làm sao tôi có thể từ chối một mong muốn như vậy ? Vì vậy tôi đã thốt lên những lời mà lần đầu tiên Eve đã nói : "Mẹ biết cách làm bố thay đổi ý định".
    "Thật không?" Shane lau sạch nước mắt và khụt khịt.
    Tôi đưa cho cậu hóc một củ khoai tây.
    "Hãy cầm lấy củ khoai tây và mang nó theo cho đến khi nó thành một con chó con" tôi thì thầm. "Đừng bao giờ để nó xa con một phút. Hãy luôn giữ nó bên con, hãy cột một sợi dây quanh nó và kéo nó đi trong sân rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra".
    Shane túm lấy củ khoai tây bằng cả hai tay "Mẹ ơi, làm sao mẹ có thể biến một củ khoai tây thành một con chó được vậy?". Shane lật củ khoai tây qua lại trong đôi bàn tay bé nhỏ của mình.
    "Xuỵt! Đây là một bí mật!" Tôi thì thầm.
    Shane đã mang củ khoai tây bên cạnh hai ngày liền, cháu đã ngủ cùng nó, tắm cùng nó và nói chuyện với nó.
    Vào ngày thứ ba tôi nói với chồng mình "Chúng ta nên mua một con vật cưng cho Shane".
    "Điều gì đã khiến em nghĩ rằng nó cần một con vật cưng?". Chồng tôi tựa lưng vào của ra vào.
    "Ừ thì con nó đã mang củ khoai tây theo mình mấy ngày nay. Con gọi nó là Wally và nói rằng đó là con vật cưng của mình, và ngay lúc này đây con đang cột sợi dây vào củ khoai tây, kéo lê trong sân". Tôi kể lể.
    "Một củ khoai ư?". Chồng tôi hỏi và nhìn ra cửa sổ để quan sát Shane dắt củ khoai tây đi dạo.
    "Con nó sẽ đau lòng khi củ khoai mềm và thối rữa. Ngoài ra, mỗi lần em gọt vỏ khoai tây cho bữa tối, Shane lại oà khóc vì con nói rằng em đang giết gia đình của Wally".
    "Thật là điên rồ". Chồng tôi bảo.
    "Có lẽ anh đúng nhưng hãy giải thích cho em tại sao con đang kéo củ khoai tây đó vòng vòng trong sân như đang dắt chó đi dạo vậy?" tôi đáp lại.
    Chồng tôi quan sát Shane thêm một vài phút nữa.
    "Tối nay anh sẽ đem về nhà một chú con. Chú chó con không là quá phiền phức" anh thở dài " vẫn tốt hơn một củ khoai tây".
    Tối đó bố Shane đã mang về nhà một con chó và một con mèo trắng đang mang bầu mà anh thấy tội nghiệp khi ở quầy bán thú.
    Mọi người đều vui vẻ. Chồng tôi nghĩ rằng anh đã cứu con trai mình khỏi suy nhược thần kinh. Shane thì có một con chó, một con mèo mẹ cùng năm chú mèo con và nó tin rằng mẹ mình có phép màu có thể biến một củ khoai tây thành con chó. Riêng tôi thì vui vẻ vì lấy lại được củ khoai tây và nấu nó cho bữa tối.
    Mọi chuyện đều hoàn hỏa cho đến một buổi tối, Shane giật mạnh áo đầm và bảo : "Mẹ ơi, mẹ có nghĩ rằng con sẽ có chú ngựa Pony trong ngày sinh nhật của mình không?".
    Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cháu và nói : " À, trước hết chúng ta phải lấy một quả dưa hấu...."
Linda Stafford

No comments:

Post a Comment